XIN CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VIẾNG TRANG HƯƠNG ÁO

Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2011

BM198 LẠNH


 

LẠNH 


Còn biết về đâu đã hết hơi 
Sương tàn đêm lạnh hết sao rơi 
Em đi anh cũng thành nhang khói 
Không thể nhờ trăng nhắn một lời... 

Xin chút hương xưa thật bình yên 
Như hoa mai trắng bướm khoe duyên 
Như mùa thu cũ trăng hiền dịu 
Như gót hoa hồng thơm tóc tiên 

Từ nay không thể gọi tiếng yêu 
Mưa nắng tàn phai hết áo chiều 
Gió cát làm đau mầm hoa cỏ 
Ai biết dỗ dành biết nâng niu 

Chữ nghĩa cũng tan biến âm thầm 
Tay chân để bụi bám nhện giăng 
Chuyện lòng không dệt thành thơ mới 
Hồn cũng tan rồi khỏi viếng thăm! 

Mộng ước nào dành cho thế nhân 
Nghìn sau áo vẫn còn hương xuân 
Sợ đường khổ lụy đời đen bạc 
Than khóc tội tình tủi cố nhân! 

Anh suối nghìn xưa lạc mất nguồn 
Quằn quại ôm triền đá ngóng sương 
Còn hạt mưa rừng về thăm viếng 
Còn chút ngọt ngào mây tiếc thương 

Em đi sông biển cũng long đong 
Bao đêm chăn gối rượu thương hồng 
Bao nhiêu thơm ngọt say tình điệu 
Sao nỡ treo tình cửa hư không 

Không đợi cùng đi không để dành 
Xin cho vài phút đừng bỏ anh 
Xin kịp chỉ đường xin hẹn lối 
Kiếp khác cưng hoài không dấu quanh! 

Sợ con thơ dại sớm mồ côi 
Bể hận mênh mông che mặt trời 
Sống chết hai đường đều đứt ruột 
Bạc đầu sóng nước lạnh lùng trôi! 

Đầu óc vỡ tung lạnh mười phương 
Lạnh trong xương tủy lạnh chiếu giường 
Hương thừa bóng cũ trêu chăn gối 
Mưa gió đào sâu biển đoạn trường 

Thoi thóp cuối bờ muối biển khô 
Hồn tan theo hương áo mơ hồ 
Bàng hoàng nghe núi than rừng khóc 
Trăm nhớ ngàn thương chỉ là mơ…??? 

MD 08/08/05 
LuânTâm 
(Trích trong TT”HƯƠNG ÁO”,MinhThư xuất bản , 

Maryland/USA.2007, tr.231-232)

Thứ Sáu, 26 tháng 8, 2011

BM197 HƯƠNG NHỚ TÌNH XƯA




HƯƠNG NHỚ TÌNH XƯA

Chiều đeo đỉnh tuyết phù sinh
Mây che xanh mặt thương mình khói bay
Đoạn trường thân thỏ mắt nai
Ngựa què xe gãy gọng dài bóng cây


Chim đi lá đổ bóng gầy
Sang sông hương tóc rơi đầy thuyền hoa
Dế mèn khóc ve sầu ca
Người đi bóng cũng không nhà cỏ hoang


Rừng mưa thay áo dã tràng
Trăng xưa rụng bóng suối vàng ngây thơ
Buồn căng vui trói ỡm ờ
Vai gầy lận đận môi chờ môi mưa


Ngọt ngào hương nhớ tình xưa
Trao hồn đổi xác sao chưa đá vàng
Tình thư yêu dấu chấm than
Cho nên nước mắt vui tràn thương đau !

 
Vườn tiêu trồng lộn dây trầu
Bóng cau trơ trọi bóng sầu vô duyên
Trễ đò tình mất dấu tiên
Dời non lấp bể khùng điên nước tìm


Vớt tăm cá níu bóng chim
Vết thương vết nhớ châu chìm bể dâu
Dù cho áo chẳng còn màu
Còn hương nhóm lửa chiêm bao cũng tình....


 MD.01/11/09
LuânTâm

 

BM196 KHÓI



KHÓI

Khói thuốc mưa buồn ôm áo tơi
Chiều tàn đất khách gió tàn môi
Hai tay không đủ che chân lạnh
Mưa chẳng dỗ dành giọt mồ côi!

Khói đưa mây xám tiễn mây vàng
Bụi sợ nước lùa vội rã hàng
Đường khuya ngõ sớm sương hờn nắng
Nắng dữ giành mưa đốt cỏ ngoan!

Cay đắng trước sau bước ngắn dài
Trăng gầy sợ đỡ bóng người say
Đi về không áo che đầu tủi
Tội cũ chưa đền nợ mới vay

Cành lá thẩn thờ nhớ bóng chim
Chim không về ấp mộng bình yên
Nửa bờ mi khép lòng vương khói
Lơ đảng vẽ hình hai trái tim

Như trụ đèn già ngủ quên mơ
Xe cay khói mắt tưởng giả vờ
Giấu đôi dòng lệ thương đường vắng
Vừa tiễn người đi kiếm bụi bờ

Cây nào ngơ ngác ngóng đường sao
Đêm vẫn trôi quanh chỗ mới đau
Tuôn bao gió lạnh qua xương tủy
Lạnh bám kiếp nầy đeo kiếp sau

Vườn ai lá rụng vương gót buồn
Nằm thơm dòng tóc ngủ mê luôn
Mơ hồ tiếng hạc bên trời gọi
Da thịt đôi bờ suối lạnh xương...

MD 03/14/06
LuânTâm

(Trích trong TT"HƯƠNG ÁO", Minh Thư xuất bản, Maryland/USA.2007,tr.165-166)

BM195 TÌNH CỜ


 


TÌNH CỜ 
  
Chẳng lẽ chỉ là chuyện tình cờ
 
Hôm nào mưa ướt áo nằm  mơ 
Hôm nào nắng nhuộm chung màu mắt
 
Tay bỗng dư thừa chân ngẩn ngơ ! 
 
 
Tình cờ cùng lớp lại cùng đường
 
Nón lá thẹn thùng thật dễ thương
 
Cơn giông chợt đến bay nón lá
 
Vội nhặt giùm...còn dấu...chút hương!
 
 
 
Chưa kịp mừng vui chưa hòan hồn
 
Lòng tan trong hai tiếng "cám ơn..."
 
Lênh đênh mấy nẻo hương mê tóc
 
Yểu điệu dáng tiên nón dỗi hờn… 
 
 
Dụi mắt lẽ nào sao trống không
 
Hay là quá mơ mộng viễn vông 
Hay là tiên đã trêu mình thật
 
Đường lạnh còn nguyên dấu guốc hồng
 
 
 
Đời bỗng hoang vu bỗng khùng điên
 
Sao tay không giữ chút nợ duyên
 
Si mê hôn chỗ tay nhặt nón
 
Sợ tóc tình cờ thật quá hên!
 
 
 
Giấu tóc vào thơ tình Nguyên Sa
 
Ngày đêm bí mật hôn thiết tha
 
Hôm sau bỗng gặp khăn tay rớt
 
Nhặt được còn ngờ mộng nở hoa...
 
 
 
Nắng sớm cổng trường lại gặp nhau
 
Vội vàng rơi sách tưởng chiêm bao
 
Bồi hồi trao sách người thơm sách
 
Hay sách thơm người mây quá cao...
 
 
 
Mừng được cám ơn được đoạ đày
 
Quên ăn quên ngủ mấy đêm ngày
 
Góp gió gom hương vào chăn gối
 
Chết đuối trong màu sơn móng tay!
 
 
 
Quên viết...cắn môi…có viết liền 
Mắt chớp mê hồn nốt ruồi duyên
 
Trái tim hàn sĩ như địa chấn
 
Ôm bóng thuyền tình thơm áo tiên!
 
 
 
Tình cờ quên sách đọc sách chung
 
Tay trắng thon dài lưng khói xuân 
Ăn gian một chút hương môi ngọt
 
Gần quá mà sao vẫn nghìn trùng… 
 
 
Chiều buồn tan lớp mưa giăng giăng
 
Co ro gió lạnh răng giận răng 
Lỡ quên nón lá quên dù đẹp
 
Áo mưa chú Cuội che chị Hằng!
 
 
 
Sấm sét giật mình trợt gót giày
 
Nửa mê nửa tỉnh ôm mây bay
 
Hoa hồng hé
nhụy xuân tình tứ 
Trời đất bỗng thành ông bà mai!
 
 
 
Đất khách đêm đông tuyết ngập trời
 
Run tay sưởi ấm gót hồng tươi
 
Hồng trần nhõng nhẽo trăng ăn mật 
“Giả bộ...tình cờ...câu anh...chơi….” !
 
 
 
MD 10/27/05
 
LuânTâm
 
 

BM194 BỐN BỀ KHÓI SƯƠNG





BỐN BỀ KHÓI SƯƠNG

Bên em mưa khóc đoạn trường
Nhà trôi đau núi lở thương dân lành
Chim mất tổ cây mất cành
Trời làm đất chịu sao đành vì sao

Bên anh nắng lạnh nghẹn ngào
Nưả vầng trăng khuyết chiêm bao không về
Sầu đông đá trắng hồn quê
Thương cha mẹ lạnh bốn bề khói sương

Bên em hoa lưả áo hương
Nghìn xưa hò hẹn văn chương bây giờ
Náu nương góc nhỏ tình thơ
Bồng em tiên cá lên bờ thơ ngây

Bên anh hoa sưã bướm bay
Vào mơ hôn bóng chân mây em về
Mừng mừng yêu tủi tủi mê
Câu thương câu nhớ câu thề câu thơ

Hết mưa đợi hết nắng chờ
Than hồng bếp ấm còn ngờ chiêm bao
Thuyền trăng bến gió bể sao
Mai lan hồng cúc anh đào tầm xuân....

MD.11/15/10
LuânTâm

Thứ Tư, 24 tháng 8, 2011

BM193 BÓNG BIỂN


Photo: Northern Mariana Islands

BÓNG BIỂN
( Thân tặng Lâm Thanh)


Nửa đêm ngứa cẳng thèm leo núi
Tìm bóng trăng sao đỡ lòng thơ
Bóng cây bóng cỏ không mai mối
Mòn chân dâu bể bóng bụi đời


Nhìn trước nhìn sau nhìn quanh quẩn
Ta với bóng ta lạnh chia đau
Lệ ta lệ đá tràn địa chấn
Trôi bóng ngậm ngùi tận kiếp sau !


Người biển mơ hồ ta suối đói
Mòn gông lận đận gánh hát rong
Trắng tay đào đất chôn tăm tối
Đường hầm lạc chợ gặp trôi sông !


Sóng vùi gió dập tan thương sóng
Hoà điệu tình ca kiếp dã tràng
Lang thang mỏi gối mòn chong chóng
Người xót ta đau kiếp ngựa hoang !


Trăng tàn bóng gợn hồn sông núi
Bá Nha đứt ruột bóng tan đàn
Tử Kỳ đứt bóng thiên thu hận
Bướm trắng nào chôn bóng hoa vàng ?


Biển vẫn xanh trong mây trời nhớ
Bóng cười bóng khóc bóng nổi trôi
Bọt bèo xuôi ngược dòng lưu lạc
Người với ta chung bóng mồ côi....


MD.07/20/08
LuânTâm
(1) Văn Thi sĩ quá đa tài hoa nhưng vô cùng bạc mệnh Lâm Thanh (còn có bút hiệu Hai Quẹo) ,tên thật là Lâm Thành Hổ, Cựu Sinh Viên Học Viện Quốc Gia Hành Chánh Sài Gòn (Khoá Đốc Sự 15) ,sinh tại Vĩnh Bình (Trà Vinh) năm 1943 ,mất tại Australia năm 2008 .Anh để lại tác phẩm tuyền tập thơ văn rất có gíá trị văn học văn hoá tuyệt vời độc đáo"CÕI QUÊ CÕI NHỚ",do gia đình và thân hưũ xuất bản tại Australia và ra mắt rất thàng công vượt bực tại Australia ngày 05/10/08,chỉ vỏn vẹn 2 ngày sau khi Anh vưà mất !
Vào ngày 01 tháng 7 năm 2008,trong lúc đang bị cơn bệnh ung thư gan quái ác hành hạ trên giường bệnh ,Lâm Thanh có gửi riêng cho chúng tôi và thi sĩ Vũ Thi An (Tức Nguyễn Thúy Ái ) bài thơ "TA LÀ BIỂN" như một lời di chúc trăn trối ! Ngay sau đó Vũ Thi An liền trả lời Lâm Thanh bằng bài Thơ rất tuyệt vời cao sang vời vợi "LỜI CHO BIỂN" !
Vì có lẽ là một trong số rất ít người bạn thân sớm được Lâm Thanh tiết lộ tình trạng bệnh nan y cuà anh và được thường xuyên tiếp chuyện thăm hỏi an ủi nâng đở tinh thần nhau bằng Phone cho đến lúc Lâm Thanh quá kiệt sức không thể nói nghe đựợc nưã ...Nên khi được bài "TA LÀ BIỂN" tôi quá bàng hoàng kinh hãi đau đớt đứt ruột ..chỉ lo gọi Phone thường xuyên thăm hỏi an ủi Lâm Thanh & GĐ mà thôi...Mỗi khi cầm viết định viết mấy câu trả lời "BÓNG BIỂN" cũng là bóng gió tiễn biệt người tri kỷ tri âm hiền sư đệ quá da tài hoa nhưng vô cùng lận đận đắng cay bạc hước cuả mình...thì tôi đều quá xúc động nghẹn ngào không sao cầm được nước mắt ! Do vậy mãi đến ngày 20 /7/2008 tôi mới hoàn thành được bài  "BÓNG BIỂN"nầy để  kịp gửi thân tặng & tiễn biệt Lâm Thanh !
Khi đọc xong bài "BÓNG BIỂN" và biết được hoàn cảnh cuộc đời quá thương đau của tác gỉả "TA LÀ BIỂN" , NS.Thanh Ngọc đã rất xúc cảm đồng cảm thương cảm vội giúp phổ nhạc &  hoà âm & hát để kịp gửi tặng cho Lâm Thanh nghe bài BÓNG BIỂN rước khi Anh vĩnh viễn từ giả cõi tạm nầy !
2) Trong Tuyển Tập Thơ Văn “CÕI QUÊ CÕI NHỚ,bài “Ta Là Biển” cuả Lâm Thanh được in nơi trang số23,còn bài “Lời Cho Biển” cuả Vũ Thi An thì ở trang số 24 .Có dịp chúng, tôi sẽ xin mạn phép giới thiệu bài Nhạc "BÓNG BIỂN " và bài thơ "LỜI CHO BIỂN" để chúng ta cùng thưởng thức chia xẻ đồng cảm.

Thứ Ba, 23 tháng 8, 2011

BM192 CĂNG TRÒN DẤU YÊU
























CĂNG TRÒN DẤU YÊU

Em ơi...

Trời lam hoa nắng hồng minh
Se tơ kết tóc chúng mình thành thơ
Bướm nâng mộng hoa hứng mơ
Chung môi trăng mật còn ngờ chiêm bao

Bồng em trăng tắm cầu ao
Ngọt ngào nho nhỏ tình trào hoa mưa
Thương mút mùa mê bốn mùa
Suối trầm hương nhớ ăn bùa cho hôn

Hồng tình hồng nghĩa hồng ơn
Tóc mây áo gió căng tròn dấu yêu
Ru thơm dỗ ngọt nâng niu
Tìm trầm ngậm ngải cũng liều sạch trơn...

Còn trời còn nước còn non
Còn thơ còn nhạc họa còn hoa em...

Em ơi...

MD.11/20/10
LuânTâm