XIN CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VIẾNG TRANG HƯƠNG ÁO

Thứ Hai, 29 tháng 8, 2011

BM205 NGHÌN NĂM


image

151. NGHÌN NĂM

Băng rừng lội suối trèo non
Bóng tan mây rã khói mòn mắt thu
Dìu nhau vào cõi sương mù
Trôi em mộng suối đền bù tái sinh

Võ vàng xơ xác điêu linh
Vẫn cười đổ quán xiêu đình hơn xưa
Đói đùa nắng khát tắm mưa
Ru hồn thơm tiếng võng trưa gió chiều

Ngọt ngào lối hẹn dấu yêu
Sông thương bể nhớ cũng liều phù vân
Hình như nơi ấy đã gần
Hình như quê cũ vẫn thân vẫn hiền

Nghìn sau em vẫn là tiên
Hương em xóa hết ưu phiền trần gian
Em như bóng quế trên ngàn
Như bông sen trắng nhụy vàng quê ta

Em đi trên những màu hoa
Tình ca nâng gót thơ tà áo bay
Cùng em giặt áo sông nầy
Cùng em phơi áo trên cây hoa vàng

Màn trời chiều đất vẫn ngoan
Hai lòng hoà một điệu đàn tri âm
Anh ru em ngủ nghìn năm
Em tan theo ánh trăng rằm ngây thơ..

Em ru anh ngủ mộng mơ
Tình ta vượt thác vượt bờ phù sinh
Nhẹ nhàng thoát xác giữ tình
Dìu nhau vào chốn vô hình vô vi

Bao nhiêu tử biệt sinh ly
Trả cho bể khổ cuốn đi về Trời
Chiếc hôn tiền sử không rời
Tay nào ôm hết vòng đời… sắc không...

MD.06/29/05
LuânTâm

(Trích trong TT"HƯƠNG ÁO", MinhThư xuất bản , Maryland/USA.2007, tr.348-349)

BM204 CÕI SẦU RIÊNG

image


CÕI SẦU RIÊNG

Câu thơ ngây dại đã chết rồi

Trăm năm thương bóng tôi tìm tôi
Mồ hoang cỏ uá hồn ma đói
Rã gánh hát rong bán chợ trời !

Khen chê thương tiếc quá muộn màng

Nắng lưả mưa dầu bóng lầm than
Đàn sao vỡ nát tim không máu
Trăng tàn sao rụng đội mồ hoang !

Nghìn năm hò hẹn chung môi khờ

Ai nỡ vô tình bán trái mơ
Vòng tay nước đá chôn chân lửa
Còn trách tội tình thơ không thơ...

Bút mực sầu nghiêng bóng xe tang

Rừng thương núi nhớ hết bình an
Đêm môi hờn tủi ngày tim héo
Lủi thủi đi về ăn khói nhang !

Giọt nắng tương tư bóng áo bay

Cho lòng xao xuyến quên đầu thai
Tiếng cười mê hoặc sao thành lệ
Thắp nến tình chung vẽ chân mây ....

Bao chuyện mơ hồ chuyện thần tiên

Chỉ còn lãng đãng cõi sầu riêng
Tìm đâu một chút hương chăn gối
Sao nỡ lạnh lùng nợ trốn duyên

Người trước người sau bóng trễ đò

Đường con tình điệu quá quanh co
Vui buồn đeo cánh chim hư ảo
Hết khổ đau lòng lạnh vùi tro....

Còn chút bụi đường áo mưa rơi

Nắng tàn đau mắt gió đau môi
Xương khô giận đất mây hờn gió
Thơ thẩn nghìn năm bóng rong chơi...

MD.12/21/08

LuânTâm

Chủ Nhật, 28 tháng 8, 2011

BM203 CHỞ SÔNG THƯƠNG VỀ


Photo: Grinnell Lake at Glacier National Park

CHỞ SÔNG THƯƠNG VỀ

Em ơi...

Thơ ngây buồn xin hoá vui
Cho em góc nhỏ anh ngồi tình thơ
Cho tình nâng mộng hứng mơ
Cho hoa hôn bướm dựng cờ hoa tiên
Cho yểu điệu níu dịu hiền
Cho tình đeo nghiã khoe duyên nguyên tròn
Cho hương sạch mạch lưả trơn
Cho mây hút gió trăng non tiên bồng
Cho vỡ đê mê tràn đồng
Cho đi bể nhớ chở sông thương về...

Em ơi...

MD.02/19/11
LuânTâm

BM202 DÂNG TÌNH



DÂNG TÌNH

Bên anh tuyết lại ăn thề
Vui đi buồn đến bốn bề nhớ em
Đôi chim sẻ nhỏ giáng tiên
Hôn nhau mặc kệ mái hiên lạnh đầy
Hồn anh đeo gió cỡi mây
Xin em một chút hương say mộng tình
Em về nhóm lửa ba sinh
Vòng tay tình sử căng mình hoan ca
Trao hồn đổi xác thay da
Yêu nhau tuyết cũng nở hoa dâng tình.....

MD.02/22/08
LuânTâm

BM201 CƯNG



CƯNG

Căng sợi tương tư anh trói em
Vào cây tình nhớ cỏ thương mềm
Quên trời quên đất quên bể khổ
Gối sách chăn thơ cưng...ngày đêm...

MD.05/02/08
Luân Tâm




BM200 NÀNG TIÊN MẮC ĐOẠ

 
 

NÀNG TIÊN MẮC ĐOẠ  

Hảy cười lên đi Em 
Hởi nàng tiên bé bỏng 
Dù cánh Thiên Thầ
n đã xếp
 
Em vẫn là bến mộng cõi trời xanh 

Nhớ xưa 

Từ thiên đàng rớt xuống 
Em hóa kiếp thành người 
Làm quà tiên Thượng Đế tặng riêng anh 
Ta nắm tay nhau tung tăng trong bụi gió 
Đoạn đường trần vẫn nương bước chân nhau 

Nhưng bỗng đâu 
Đất trời dậy sóng 
Mịt mùng biển nhục núi đau 
Em thành thân kiến cỏ 
Anh thành kẻ tội đồ 
Tưởng anh là điểm tựa 
Nhưng khi anh rơi xuống hố 
Em lại là người kéo đỡ anh lên 
Rồi lúc Em vấp ngả 
Anh đứng nhìn và vẫn dựa vào Em 
Ôi ! Thân cò lặn lội thâu đêm  

Nuốt đắng cay nhịn cho đời anh còn chút ngọt 
Để anh sống sót trở về 
Làm cua g
ãy càng 
 

Làm chim gãy cánh 
Như người cùi hủi 
Lủi thủi bóng ma 
Tình người tơi tả 
Rồi cũng chính mình EM 
Thân sậy còm trong rừng thú điên hoang dã 
Mang bóng cây già che mát đời anh 
Ngọn hải đăng buổi chiều tàn tận thế 

Hởi nàng tiên mắc đọa! 
Sao Em muốn về trên ấy 
Khi bình minh hé lộ cuối đêm đen 
Em bay bổng về trời 
Anh rơi đùng xuống vực 
Gió rít ù tai 
Lạnh tê xương thịt 
Bồng bềnh hụt hẩng âm u 
Anh bay vào vũ trụ lỗ đen hư vô buốt giá 

Không ! Em ơi ! 
Hãy dừng chân trên “đỉnh tuyết vân” 
hay giữa tầng mây đỏ
 
Hãy dừng lại chờ anh 
Xong nợ trần anh bước theo Em lên đó 
Để cùng nắm tay nhau tìm hồn cỗ thiên thu 
Hay là Em còn trở lại 
Làm tiên đồng trẻ dại nhà ai 
Anh cũng xin đến đó 
Rước Em về nuôi đủ ba sinh 

Em ơi! 
Dù Em đang là cọng cỏ 
Cọng cỏ mềm héo úa rưng rưng 
Làm gậy thần nâng đỡ bước chân anh 
Đi đến cạn đời hết cặn đông đá gian nan 
  
Hởi nàng tiên bé nhỏ 
Anh đã buồn lo hơn nỗi buồn Em có 
Anh khổ nhiều lần nỗi khổ Em mang 
Vì mất hết ! Em thành tiên mắc đọa 
Vì mất đời anh chỉ còn lại riêng Em 
Từ thương Em , Anh thương người tất cả 
Từ thương người anh càng rỏ vô biên 

Hãy cười lên đi Em 
Em vẫn là tất cả 
Nhìn lên vĩnh cửu cao xanh 
Chỗ nào cũng sẽ ngàn năm mình về.... 
  
18/10/2006 
LÂM THANH 
(Ghi vội lại chút tâm sự đồng cảm 
để kính tặng nhị vị sư huynh phương Đông trong tình cảnh hiện thời.) 

**** Bài thơ  tiên bồng xuất thần quá tuyệt vời tuyệt tác "NÀNG TIÊN MẮC DOẠ " nầy là một Di cảo quý hiếm chưa được phổ biến của Văn Thi Sĩ vô cùng đa tài hoa bạc mệnh Lâm Thanh ( Sinh năm 1943 Tại Trà Vinh Vĩnh Bình , mất năm 2008 tại Australia ) . Lâm Thanh còn có 2 bút hiệu khác là   Hai Quẹo,Tư Hòn , tác giả  của tuyệt  tác "CÕI QUÊ CÕI NHỚ do tác giả & một số thân hữu xuất bản tại Australia năm 2008.
 


Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2011

BM199

 
 

KHÔNG ÁO BAY 

Gọi nắng hoàng hôn về dỗ dành 
Chim non mất mẹ lá đau cành 
Buồn cây ngơ ngác treo sương núi 
Mây nỡ tan theo bóng mộng lành ! 

Gió cuốn hoa mưa bướm lỡ làng 
Bụi mờ lối cỏ dế khóc than 
Nắng mưa hư ảo đường hư ảo 
Khói nhuộm hồn quê không áo tang ! 

Văng vẳng bên trời tiếng buồn xưa 
Lang thang tìm mãi chút hương thừa 
Ba mươi năm chẳn thuyền xa bến 
Kinh kệ buồn tu bỏ mái chùa ! 

Phút giây tình tự giữa đêm ngày 
Mắt nào gom hết nắng hồng vai 
Môi nào gom hết mưa hoa sữa 
Sớm tối vội vàng không áo bay... 

Lá xếp bút nghiêng hoa thẹn thùng 
Hẹn hò bốc lửa cháy vườn xuân 
Tình không đèn đuốc không biên giới 
Sâu bọ xôn xao đất ăn mừng ... 

Chân nhớ ngọt ngào tay ấm quen 
Tình mưa lơi lả thương chết thèm 
Tóc dài ru gió trăng song cửa 
Hương áo gọi mời thơm chung tên... 

Giọng nói liêu trai hôn mê ơi ! 
Cho cưng nhõng nhẽo thấu đỉnh trời 
Sao không chăn gối không trăng mật 
Để lạnh vòng yêu đói nghìn đời... 

MD.06/3/05 
LuânTâm