XIN CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VIẾNG TRANG HƯƠNG ÁO

Thứ Hai, 3 tháng 10, 2011

BM270 BỤI HỒNG VƯƠNG GÓT



 BỤI HỒNG VƯƠNG GÓT


Tiếng khóc xa nhau thật não lòng
Trăm năm hò hẹn cũng thành không
Mai sau trăng rụng trên dòng tóc
Mắt có long lanh môi có hồng

Duyên nợ ba sinh quá mơ hồ
Cho nên dệt mãi chưa thành thơ
Mười năm gặp gỡ bao nhiêu mộng
Tình vẫn nổi trôi vẫn dật dờ

Mây tự nghìn xưa như áo màu
Lững lờ để gió gọi chiêm bao
Không bờ không bến không thuyền mộng
Quanh quẩn mê say chẳng lối vào

Có lẽ người chỉ là mây hồng
Cho nên áo lụa quá bềnh bồng
Cho nhìn một chút rồi tan biến
Vóc dáng mơ hồ mắt hư không

Có lẽ người chỉ là khói bay
Cho nên mờ mịt nhớ thương hoài
Không hình không bóng không cho gặp
Hờ hững bỏ quên kẻ lưu đày

Có lẽ người chỉ là giọt sương
Cho nên không giữ một chút hương
Chưa quen đã thẹn thùng quay mặt
Đã tan nhanh như một giọt đường

Có lẽ người chỉ là gió trưa
Mơ màng đem lại chút hương xưa
Thẩn thờ hồn dạo chơi rừng núi
Văng vẳng bên tai tiếng cợt đùa

Có lẽ người chỉ là trăng non
Cho nên còn mãi lo dỗi hờn
Không lo trang điểm buồn son phấn
Chờ đến bạc đầu vẫn cô đơn

Có lẽ người chỉ là ánh sao
Cho nên xa cách vẫn ngọt ngào
Hư hư thực thực lòng như tuyết
Trong trắng ngọc ngà đến nghìn sau

Có lẽ người chỉ là hương hoa
Cho nên chưa đượm đã phôi pha
Ngẩn ngơ tình vội bay theo áo
Áo cũng lạnh lùng vội tránh xa

Có lẽ người chỉ là bướm vàng
Cho nên chưa hợp đã vội tan
Giấc sầu lận đận tàn hương phấn
Mờ mịt vòng bay khóc lỡ làng

Người là tiên hay tiên là người
Mà sao nghìn kiếp vẫn xa xôi
Có gần thì cũng như hư ảo
Chưa hẹn mà sao lỗi hẹn rồi

Mây khói trăng sao đã nhạt nhòa
Gió sương hoa bướm tiên quá xa
May còn hạt bụi hồng vương gót
Kiếp khác dẫn đường ta gặp ta…

MD 03/31/03

LuânTâm

(Trích trong TT”HƯƠNG
ÁO”, MinhThư xuất bản ,MD/USA.2007, tr.296-298)

BM269 CHẬP CHỜN

CHẬP CHỜN
Tủi hờn bỏ lại sau lưng
Đường tình quanh quất đâu cần trốn ta
Vườn xưa bưởi có còn hoa
Để em ướp tóc mặn mà duyên quê 


 Áo mây vàng nhuộm bờ đê
Cỏ may quấn quít lối về thực hư
Bao con đường tắt giăng mưa,
Lội đồng bắt ốc mò cua ngại gì


Xin đừng giông bão làm chi
Để bàn tay nhỏ không ghi vết hằn
Mây buồn xin chớ che trăng
Để còn được thấy hàm răng ngọc ngà


Chỗ nào lá chỗ nào hoa
Chập chờn đom đóm gần xa hẹn hò
Không có sông đâu cần đò
Mà sao lận đận quanh co cả đời


Mai kia hai đứa đi rồi
Còn ai phơi áo trên đồi cỏ non
Tóc tiên gót đỏ môi son
Chỉ còn hạt bụi mỏi mòn lãng quên ....

LUÂN TÂM

(Trích trong “TUYỂN TẬP THƠ QUỐC GIA HÀNH CHÁNH”, Cơ Sở Hoài Bão Quê Hương xuất bản , CA/USA.2005, tr.150)

BM 268 CHẲNG CÒN CHI



CHẲNG CÒN CHI

Mẹ đã đi rồi Ba cũng đi
Trăm năm đất lạ chẳng còn chi
Con đau con khóc không ai biết
Mưa cũng chia buồn ngập lối đi

Côi cút lang thang trốn nợ đời
Nửa đời oan ức nửa chết trôi
Nhớ ao rau muống thương bờ chuối
Tóc rụng bốn mùa áo tả tơi

Gót mòn gối mõi tim trống không
Đò nào chịu chở buồn qua sông
Chim nào mang chút tin vui đến
Trước lúc hồn tan nẽo bụi hồng

Khói nhang không trọn tủi cơm canh
Cây trốc gốc rồi hết lá xanh
Con như con dế mèn lem luốc
Càng rụng chân què râu lạnh tanh

Ruộng lúa bờ măng gốc mãn cầu
Còn dấu chân bùn bóng áo nâu
Vườn cà vườn cải vườn cam quít
Còn dấu tay nào lo bắt sâu

Chiều tối chong đèn ấm mái tranh
Tép rang cơm nóng rau thương canh
Mắm kho khô nướng thơm tình Mẹ
Như chuyện đời xưa mộng an lành

Con mộng xây nhà thực khang trang
Sân trước sân sau gạch lót đàng
Còn có sân trong hòn non bộ
Ba Mẹ uống trà vui thưởng trăng

Mười năm đất khách may được nhà
Vườn rộng chim ca lắm cỏ hoa
Bàng hoàng nhang khói đêm thao thức
Đất trời lạnh lẽo bóng sao sa

Tóc mây mắt biển tay trăng sao
Mẹ về băng bó vết thương đau
Xức dầu cạo gió khi con lạnh
Nước mắt còn vương áo chiêm bao

Vầng trán thanh cao mặt chữ điền
Chân trần áo vá mắt thần tiên
Ba đi gieo mạ đi trồng bắp
Dọn cỏ vườn dừa ương sầu riêng

Gốc mai trước ngõ quá già nua
Qua bao khói lửa bao nắng mưa
Vẫn còn gượng trổ hoa khoe Tết
Chờ Ba làm lễ đón giao thừa

Mơ nào như thực thực như mơ
Ba Mẹ đi lâu ...con vẫn chờ
Cút cụt đuôi ai nuôi cút lớn
Ngày lại ngày qua lông xác xơ (1)

Nghe lạnh mười phương lạnh mấy đời
Lạnh từ tim óc lạnh đau môi
Con đi thất thểu trên đường nắng
Lạnh vẫn tương tư lạnh đón mời ...

MD 10/19/05
LuânTâm

(1) Ca Dao: Cút cụt đuôi, ai nuôi cút lớn?
-Dạ thưa thầy: con lớn mình con!

BM267 CHÂN MÂY





CHÂN MÂY


Con đường cổ tích đã xa rồi
Tiên chán trần gian chẳng dạo chơi
Bỏ hoa bướm dại bên đường vắng
Mây khói mênh mông đất nhớ trời

Giấc ngủ mệt nhừ vắng mộng mơ
Bờ xa bến lạ đến không ngờ
Trăm năm ngao ngán tình đen bạc
Mấy kiếp nợ nần đau xót thơ

Bao nhiêu lá úa đã lìa canh
Rừng núi còn đâu áo thơ xanh
Bao nhiêu chim cá đà tuyệt giống
Hoa cỏ tàn phai hết yên lành


Ta đi trên những lối ngục tù
Biết ai tu thật ai giả tu
Sâu bọ lan tràn lừa nhân thế
Núi lở cuồng điên bụi đá mù

Còn đâu chỗ sống cho người hiền
Lặn hụp dòng đời mãi đảo điên
Ai khóc thương ai đêm tận thế
Thổn thức trăng sầu rụng trước hiên

Lòng đã nát tan biết về đâu
Nợ nào chưa trả hết cho nhau
Thì xin tạm giữ màu áo cưới
Và những ngọt ngào đã gửi trao

Lội suối băng rừng vượt núi hoang
Tìm tiên chỉ thấy lá rụng vàng
Mây trắng lang thang sầu viễn xứ
Thông già mệt mỏi chẳng buồn than

Vạn nẻo buồn đau mấy cảnh đời
Mai sau còn lại khói mây thôi
Bao nhiêu hạt bụi hồng theo gió
Cát sỏi đau thương cũng đủ rồi

Lối cũ đừơng xưa bụi khói mù
Ta đi trên những lá vàng thu
Nghe hồn hoa cỏ còn đau tủi
Trách nắng hờn mưa cũng mệt nhừ

Xin trả cho cây chút màu xanh
Bao nhiêu hy vọng đã không thành
Uổng công chờ đợi phai màu tóc
Gục ngã bên đường mưa vắng tanh

Đắng cay lận đận quá đủ rồi
Thương tiếc ngậm ngùi cũng thế thôi
Trần gian dành lại cho sương gió
Thơ thẩn chân mây lạnh cuối trời….

MD 08/09/02
LuânTâm

BM266 CON CUA LỘT HẾT HÁT RONG



CON CUA LỘT HẾT HÁT RONG

Nhẹ nhàng thanh thản thơ ngây
Nhân gian kinh kệ mặc mây mưa dầu
"Trải qua một cuộc bể dâu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng"(1)
Cua con lột hết hát rong
Luá non nắng hạn đau lòng cò con
Một mai chân cứng đá mòn
Hư không bong bóng vẫn còn trăng sao
Hồng trần tay gối ướt ao
Tình ru nho nhỏ ngọt ngào thiên thai
Nhẹ nhàng thanh thản thơ ngây ....

MD.10/03/11
LuânTâm
(1) Nguyễn Du ,Truyện Kiều

BM265 BONG BÓNG




BONG BÓNG

Hạt giống mồ côi ôm bùn đen
Âm thầm nhẫn nhục ngoi đầu lên
Bốn muà sỏi đá không mầm sống
Mê mỏi trông chờ giọt sương đêm

Tự sinh tự diệt không nhà thương
Nắng lửa mưa dầu hết náu nương
Vào hồn hoa cỏ hồn sông núi
Trôi nổi nghìn năm bóng đoạn trường !

Có hạt tình buồn tự nghìn xưa
Vén mây chung thuỷ vạch yêu buà
Hoài công tu luyện tham thiền đói
Không mắt không môi cũng chịu thua !

Buồn chôn người buồn núi chôn sông
Người đi ngươi đến bến mòn gông
Trói tay trắng mộng xanh môi lưả
Đom đóm cò ma khóc lộn sòng !

Bờ mê bến giác mãi song song
Vô tận lòng đau sụp hầm chông
Không bao giờ gặp không hò hẹn
Con tim thơ dại chết trôi sông !

Người đã đi xa trăng không thề
Đường xưa lối cũ hết hồn quê
Trời mưa bong bóng hôn gót lạnh
Tay nhớ run chân đòi ăn thề...

Cát cũng sẽ tan rồi bụi còn không
Dấu yêu dấu nhớ trắng quên hồng
Dấu răng tuyệt đỉnh trời dâng hiến
Còn giữ hương tình nhớ viễn vông...

Hai mảnh hồn đau trôi về đâu
Vực đen ? Điạ ngục ? Bóng tinh cầu ?
Ngậm đắng nuốt cay cười lưu lạc
Bóng lạnh gục đầu hôn nghìn sau ...

Người đã đi rồi ta có không
Quê hương trong mộng tưởng hoài công
Lang thang mòn mỏi không nguồn cội
Buồn nhớ dời non đau lấp sông...

MD.10/08/08
LuânTâm

BM 264 GIỌT THƯƠNG GIỌT NHỚ GIỌT HÔN MÊ

Photo: Red tree beside stream in Utah


GIỌT THƯƠNG GIỌT NHỚ GIỌT HÔN MÊ
 

Cưng ơi...

Giọt thương giọt nhớ giọt hôn mê

Sạch trơn cát bụi khói sương về
Dấu buồn dấu tủi thân yêu dấu
Giọt tình giọt nghĩa giọt phu thê

Mưa em nhõng nhẽo hoa mắc cỡ

Khép mở mật trào sữa ngây thơ
Đường cong ngõ thẳng run quỳ gối
Trăm năm nắng hạn dâng tình chờ

Mưa anh dỗ ngọt suối nghìn năm

Chỗ ngồi chỗ đứng chỗ đi nằm
Ao sâu bể cạn sông bồng suối
Núi cõng mây hồng ân rừng trầm

Giọt vui giọt ngọc buồn không giọt

Tay vòng chân lửa hương ca dao
Chung áo chiêm bao sao trăng đói
Cởi áo đề thơ căng yếm đào

Giọt nâng giọt hứng giọt ăn thề

Thấu trời mút mùa hết chỗ chê
Giấu má khoe môi vòng lưng núi
Chân không tay trắng níu hồn quê

Mưa tình hai đứa mình bèo bọt

Sam đeo điã đói nước bồng con
Khát khao cháy gối da ôm mộng
Hụt hơi đỉnh trắng vực hồng còn...
 

Cưng ơi...

MD.10/03/11

LuânTâm