SÓNG GỢN
Giọt mưa gợn sóng gió long đong
Người đi ta cũng về hư không
Ta đi người suối khô sông cạn
Tóc cỏ chân mây thân bèo rong…
Giọt mưa gợn sóng mặt hồ
Mặt hồ gợn sóng đợi chờ chiêm bao
Chiêm bao gợn sóng trăng sao
Trăng sao gợn sóng lối vào hư không
Mây che bọt cá ròng ròng
Lòng che tình nước giửa sông lật xuồng
Cánh diều căng gió chìm sương
Vai đau vá áo quê hương nghẹn ngào
Núi buồn thấp biển buồn cao
Chơi vơi bọt muối lao đao đá già
Người đi ta hết còn ta
Ta đi người hết còn ma trêu người
Áo đi da lạnh lả lơi
Mơ màng tóc thả mây bơi nắng chiều
Gầy tay nhạc nốt nâng niu
Gầy môi đau nốt ruồi yêu chết chồng
Gầy chân trắng ruộng mềm sông
Gầy lưng chiếu rách long đong giường tình
Khói xương lửa máu hãi kinh
Giữa hai lằn đạn thất tình cũng tro
Đêm tàn lá lạnh cành co
Ngày tàn quán lạnh treo giò hát rong
Tìm ghe đào bến tát sông
Chỉ nghe tượng khóc mênh mông sập chùa
Rừng mất ngủ cây đòi mưa
Vườn hoang cỏ dại sớm trưa điên khùng
Mất điểm hẹn mất bóng chung
Trước sau trở mặt đường cùng mòn râu
Chân người ai vác đi đâu
Tay ta ai bắt nhịp cầu lãng quên
Quá quen sao vẫn hỏi tên
Hay là thay xác mà quên đổi hồn
Thân cây già tóc cỏ non
Môi rêu đá lạnh tân hôn bao giờ
Không dĩ vãng không tuổi thơ
Giọt sương ve vuốt đường tơ vô tình…
MD 06/21/06
Môi rêu đá lạnh tân hôn bao giờ
Không dĩ vãng không tuổi thơ
Giọt sương ve vuốt đường tơ vô tình…
MD 06/21/06
LuânTâm
(Trích trong TT”HƯƠNG ÁO”, MinhThư xuất bản , MD/USA.2007, tr.178-179)
