XIN CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VIẾNG TRANG HƯƠNG ÁO

Thứ Bảy, 29 tháng 9, 2012

RT417 ÁO MỎNG VAI GẦY




ÁO MỎNG VAI GẦY

Trò chơi chữ nghĩa mệt rồi
Muốn nằm ngủ giữa dòng đời đảo điên
Người xưa mỏi mắt tìm tiên
Mình nay lạc bước đến miền tuyết rơi

Bơ vơ lạ cảnh lạ người
Niềm đau nát mặt tiếng cười hiện sinh
Cũng chim én nhỏ xinh xinh
Cũng loài se sẻ quê mình không vui

Cũng may còn tiếng con cười
Cũng may còn một góc trời tự do
Đêm đêm mơ tiếng gọi đò
Bâng khuâng giọng hát câu hò quê hương

Cò bay sông nước cải lương
Tháng năm lắng đọng nỗi buồn phù sa
Vịt con quanh quẩn ao nhà
Vì sao duyên thắm phải ra nỗi nầy

Tóc rơi áo mỏng vai gầy
Giật mình theo gió theo mây quê người…

MD 12/18/01
LuânTâm




Thứ Sáu, 28 tháng 9, 2012

RT 416 MỘT CHÚT SON MÔI



MỘT CHÚT SON MÔI

Tưởng đã chết khô bởi đợi chờ
Hôm nay đời bỗng đẹp hơn thơ
Hàng me gọi nắng chiều lưu luyến
Còn tưởng mình đang lạc trong mơ

Anh đến em vừa học xong bài
Đón anh áo lụa hồng như mây
Em cười bằng mắt vui bằng má
Tóc mới gội thơm chẳng lược cài

Vélo Solex từng tủi thân (1)
Chưa được em cho chở một lần
Bây giờ bỗng được em cưng quá
Nũng nịu em ngồi thân rất thân

Em thưởng cho anh gió hoàng hôn
Sao đêm tình tứ nhất Sàigòn
Qua bao phố nhỏ bao đường lớn
Tay ấm lưng choàng tay chặt hơn

Cười nói bâng quơ cũng ngọt ngào
Bao lần ngơ ngác ngỡ chiêm bao
Thơm như chăn gối hoa ngày cưới
Mong được hẹn thề đến kiếp sau

Có phải trăng non gió mát mềm
Trời xanh mây trắng thật bình yên
Nên em mới chịu cho anh chở
Dạo khắp Sàigòn đến nửa đêm

Chân mỏi ghé thăm quán bên đường
Chè sâm bổ lượng thật dễ thương (2)
Nhìn em môi đỏ cười say lạnh
Thèm một chiếc hôn ngọt hơn đường

Anh đổi ly em đỡ nhớ mong
Si mê uống vội dấu môi hồng
Nghe trời thương đất rừng yêu núi
Biển nhớ mây lành suối gọi sông

Không chịu rời xa em nữa đâu
Em thương không nỡ giục về mau
Bao nhiêu đường phố thân quen hết
Đèn đỏ đèn xanh cũng vẫy chào


 
Em ơi! có phải em thực không
Giấc mộng mười năm có viễn vông
Tu bao nhiêu kiếp anh mới được
Thơ thẩn cùng em kể chuyện lòng

Ghế đá công viên bỗng gọi mời
Dừng xe âu yếm đón sao rơi
Nguyện cầu mong được như mơ ước
Chung bóng chung đôi đến trọn đời

Sương xuống nhiều thêm gió mênh mông
Guốc cao quá lạnh gót chân không
Anh quàng tay ấm ôm vai nhỏ
Yêu cả môi ngon cả má hồng

Trời đất bỗng dưng ướp đầy hoa
Em như rượu ngọt như tình ca
Hòa tan trong trái tim khao khát
Nghe lửa cháy rừng mây kết hoa

Hò hẹn mấy đời được môi hôn
Tim lẫn vào tim hồn quyện hồn
Tóc vương vấn mộng mơ thành suối
Hơi thở ngập ngừng tay đói ôm

Trăng xuống mắt nhung thật mơ màng
Nét buồn nhân thế cũng nhòa tan
Chợt nghe xuân nở hoa tiền kiếp
Xiêm áo hoá thành mây rất ngoan

Riú rít như chim liền cánh rồi
Thời gian ghen tỵ vẫn mau trôi
Van xin trái đất đừng quay nữa
Để được bên em đến vạn đời

Như chuyện đời xưa chuyện thần tiên
Anh đang lận đận cõi ưu phiền
Em như suối mát rừng nguyên thủy
Ngà ngọc thơ ngây khắp mọi miền

Bao nhiêu ngăn cách bao hững hờ
Đã trả cho màu nắng hoang sơ
Chỉ còn tình tứ trong say đắm
Quên hết giận hờn thuở bơ vơ

Em vẫn đơn sơ vẫn tuyệt vời
Gom bao hương sắc của đất trời
Vào môi vào mắt vào hơi thở
Nhạc điệu dáng đi thơ dáng ngồi




Mới biết yêu nhau là thế nào
Còn hơn huyền diệu cõi chiêm bao
Còn hơn tất cả hương tình sử
Hơn thuở liêu trai áo không màu

Biển nhớ biển thương biển lửa tình
Tóc mai một sợi đủ làm tin
Sao hôm soi sáng sao mai nhắc
Đừng để nhạt phai chuyện chúng mình

Làm sao can đảm về lẻ loi
Em dỗ dành thêm đứng lại ngồi
Trăng sao cũng sắp tan thành lệ
Em bảo ngoan đi quá khuya rồi

Chở em đến ngõ nhưng chạy luôn
Em véo lưng anh dọa đánh đòn
Chẳng sợ nhưng sao cưng em quá
Nên đành trở lại kẻo em buồn

Một chút hôn nhanh tình rất tình
Muốn xin chút nữa để thêm tin
Bóng hồng đã khuất sau rèm cửa
Anh vẫn si mê đứng lặng nhìn

Chẳng muốn rời em nhưng đành thôi
Cũng may còn được chút son môi
Anh về đường lạnh nhưng lòng ấm
Còn ngỡ yên sau có em ngồi

Suốt đêm suốt sáng vẫn mơ màng
Môi má gần xa hợp rồi tan
Thành hoa thành bướm thành trăng gió
Ngỡ gót xuân hồng bước cao sang

Đã thực gần sao vẫn như xa
Nẻo về Sư Phạm lối Văn Khoa
Bao giờ thay áo màu hoa cưới
Yểu điệu thẹn thùng vui thướt tha...

MD 02/27/03

LuânTâm
(1) Vélo Solex: Một loại xe hai bánh có gắn máy nhỏ ở phiá trên của bánh xe trước, do nước Pháp chế tạo. Loại xe này rất được thịnh hành ở Sàigòn khoảng 1960-1970, đặc biệt ở trong giới sinh viên học sinh. 

(2) Chè sâm bổ lượng: Môt loại chè đặc biệt của người Hoa, được bán nhiều ở các hè phố Sàigòn. Chè được nấu bằng nhiều loại cây trái có tính giải nhiệt, mát, như táo khô, rong biển, hổ tai, bạch quả, nhãn nhục, bo bo, đậu xanh,... v.v...
(Trích trong TT"HƯƠNG ÁO", MinhThư xuất bản , Maryland , USA.2007 ,tr.101-105)

 

RT415 NGHIÊNG TRỜI CỎ HOA




NGHIÊNG TRỜI CỎ HOA

Hè buồn nắng bướm ve sầu
Trôi mưa xác phượng áo màu khói sương
Nghẹn ngào chia nhớ xẻ thương
Buồn lên phố núi buồn vương sông hồ

Hồn đau thương gọi hồn thơ
Trắng đêm nắn nót trăm tờ hoa tiên
So vần lựa chữ ghép tên
Vẫn không nói hết tình riêng mộng đầu

Ngày đi nước chảy qua cầu
Bóng chim tăm cá mai sau mơ hồ
Về quê ai có đợi chờ
Đò con sóng nhỏ tình cờ gặp nhau

Trầu vàng còn nhớ xanh cau
Trường thi mở cửa trăng sao thiên đường
Hoa trăm nhớ bướm ngàn thương
Ba sinh ân nghĩa lửa hương đá vàng

Bên nhau đọc sách dạo đàn
Qua cầu cởi áo hương tràn cháy môi
Vòng cưng đứng vòng yêu ngồi
Run chân nín thở nghiêng trời cỏ hoa...

MD.07/25/08
LuânTâm


 

RT414 NGÂY THƠ MỘNG LÀNH

 

NGÂY THƠ MỘNG LÀNH


Sầu đông trước ngõ thương se sẻ
Cửa rộng nhà cao khao khát quê
Giọt vắn giọt dài trăng thao thức
Mưa tủi nắng hờn khói mỏi mê

Mộng du nôn nóng thăm vườn cũ

Tắm mưa vọc nước ao nhà thơ
Trưa hè gội tóc đêm xuân hẹn
Hoa đồng bướm nội cõng ướt mơ


 

Bóng cha dìu mẹ qua cầu khổ
Bóng chị bồng em vượt bể dâu
Trầu cau tuyệt giống chìa vôi chết
Cổ tích mốc meo chữ nghĩa đau

Mồ hoang mả lạn trùn dế khóc

Nước mắt mồi hôi áo vá vai
Thầy xưa trường cũ giông trốc nốc
Đường làng xa lạ quá trần ai


Chơi vơi hụt hơi bơi lơ lửng
Đi ở không xong về không đành
Chớp mắt xanh rêu vì sao lạc
Đất khách bao dung thơ mộng lành



 


Trong tim nắng ấm quê hương nhớ
Tre tàn măng mọc học văn minh
Một ngày bể lặng yên sóng gió
Mót giống rồng tiên gieo chung tình

Sầu đông trước ngõ thương se sẻ

Cửa rộng nhà cao khao khát quê
Giọt vắn giọt dài trăng thao thức
Mưa tủi nắng hờn khói mỏi mê ...

MD.09/28/12
LuânTâm


RT413 ANH RU EM NGỦ ÁO BAY




ANH RU EM NGỦ ÁO BAY

Tỉnh hồn thơ mộng hôn mê
Tình tiên mắc đọa tóc thề hẹn say
Anh ru em ngủ áo bay
Em ru anh ngủ trần ai ngọt ngào

Tỉnh hồn thơ mộng trăng sao
Tình trong cổ tích nghĩa trao duyên ngoài
Anh ru em ngủ mê say
Em ru anh ngủ thương hoài ngàn năm

Tỉnh hồn thơ mộng chăn tằm
Tình chăn dê sữa mật trầm hương thơ
Anh ru em ngủ tình chờ
Em ru anh ngủ vỡ bờ còn chưa


 

Tỉnh hồn thơ mộng đong đưa
Dài chân vọc nước cầu dừa trổ hoa
Anh ru em ngủ tình ca
Em ru anh ngủ quê nhà bình yên

Tỉnh hồn thơ mộng bồng tiên
Ẵm trăng cõng gió còn nguyên xuân đào
Anh ru em ngủ ca dao
Em ru anh ngủ thơ trào nhạc phê

Tỉnh hồn thơ mộng hôn mê....

MD.12/01/11
LuânTâm


 

RT412 ĂN TUYẾT UỐNG SƯƠNG




ĂN TUYẾT UỐNG SƯƠNG

Buồn lên đỉnh tuyết uống sương
Tắm trăng non cấm thiên đường chân không
Hỏi mây xanh dấu bụi hồng
Chiêm bao hư thực ngược dòng bể dâu

Buồn lên đỉnh nhớ ngọt ngào
Dấu chân kỷ niệm thương trào bóng bay
Hỏi mình hỏi ta hỏi ai
Sao không sao có sao say sao chờ

Buồn lên đỉnh mộng vực mơ
Giăng câu bủa lưới nhện chờ đầu thai
Hỏi môi hỏi mắt hỏi tay
Lửa hương áo ngủ trần ai hồng trần

Buồn lên đỉnh gió hú xuân
Mười phương hư ảo chín từng phù du

Hỏi vàng đá lệ tương tư
Châu chìm rác nổi ngục tù nhân gian

Buồn lên đỉnh khói dã tràng
Ngây thơ thơ dại dạo đàn quê hương

Buồn lên đỉnh tuyết uống sương...

MD.10/12/11
LuânTâm


Thứ Năm, 27 tháng 9, 2012

RT411 TÌNH BUỒN



TÌNH BUỒN

Rồi sẽ về trong chốn bụi mờ

Tình buồn xin gửi lại vườn thơ
Xin cho được ngủ yên nghìn kiếp
Quên hết đọa đày hết mộng mơ

Đường trước ngỏ sau bước lạ quen

Phố xưa hoang phế chẳng ánh đèn
Ai đi lầm lũi tìm kỷ niệm
Vẫn đợi chờ hay đã quên

Còn chiếc lá xanh cạnh lá vàng

Bướm buồn cánh mỏng mãi lang thang
Chiều đi chiều đến mây thương áo
Tóc dệt thơ tình vai ngủ ngoan

Không có tay thương để dỗ dành

Mắt sầu muôn kiếp hết màu xanh
Dỗi hờn mi lạnh đau màu má
Gót nhỏ vô tình vội quay nhanh

Trời đất quay cuồng trong kiếp đau

Giọt mưa hờn tủi áo phai màu
Hương thừa còn nhớ màu hoa úa
Nghìn trước trễ đò khóc nghìn sau

Đã gặp nhau rồi hay là không

Đầu đường cuối bãi hay ven sông
Ven rừng? Ven suối? Bên triền núi
Trơ trọi cành khô tủi gốc thông

Gặp lại hay không cũng thế thôi

Đâu còn môi má để gọi mời
Hồn đâu còn để mà run rẩy
Một chút hẹn hò cũng nổi trôi

Xin cho mây trắng thật êm đềm

Tình tứ ngoan hiền em rất em
Bao nhiêu mưa nắng bao nhiêu mộng
Tiếng nói giọng cười vui tiếng chim

Nếu có đi xa cũng trở về

Trên màu áo ngủ trong giấc mê
Xin cho tóc vẫn thơm tình sử
Mãi mãi tuyệt vời như hương quê…

MD 03/08/07

LuânTâm
(Trích trong Thi Tập “Hương Áo”,MinhThư xb,USA.2007,tr.320-321)