NHƯ GIẤC CHIÊM BAO
Đời sống lạ quen tưởng chiêm bao
Ta vẫn ngây thơ như thuở nào
Nồi kê chưa chín mây tan khói
Kinh kệ phù du biết thương đau
Người đi người đến người về bến
Ta về ta đến ta đi thôi
Nước mắt thăng trầm trăm năm bóng
Ấm lạnh âm thầm lầm than ôi
Không thẹn với lòng sông núi xưa
Vô danh nghĩa sĩ ai tiễn đưa
Đội mồ trăng lạnh sa trường hận
Quê mẹ khổ qua đèo trông mưa
Đèn khuya không bóng ai hôn bóng
Người mất người còn tình người không
Ta cười ta khóc ta thơ dại
Trong vết bụi mờ chờ hát rong ...
MD.02/07/14
LuânTâm