BÓNG LẠNH XIÊU ĐÌNH
Rừng thương trắng suối nhớ hồng
Bờ mê tắm bến giác bồng thơ ngây
Mắt xanh lửa gót hồng mây
Trong tim mình vẫn tràn đầy cuả nhau
Thương mềm đau nhớ ấm đau
Hai đầu trái đất chiêm bao dâng tình
Đi em bóng lạnh xiêu đình
Về anh xẻ núi đào kinh tìm đò
Mưa thương đòi nắng nhớ cho
Hoa học trò bướm học trò bơ vơ
Kinh thành ánh sáng bụi mờ
Mù sương chim mộng dật dờ cò con
Đau mít ướt xót bông gòn
Trưa hè ru võng mỏi mòn dấu yêu
Võng không hồn trống tiêu điều
Xa nhau mới biết thêm yêu thêm ghiền
Tuy hai mà một còn nguyên
Mà hai tuy một hơn tiên ba đời
Thương chịu lỗ nhớ cho lời
Chơi vơi khao khát hụt hơi đòi quà
Bắt đền nâng bướm hứng hoa
Ru ngon dỗ ngọt ao nhà thơm hơn....
MD.05/28/09
LuânTâm