RẤT TÌNH RẤT NGOAN
Chiều mưa áo trắng vai gầy
Guốc cao gót nhỏ mắt nai giận hờn
Nắng đi cành lá trống trơn
Tóc bay bối rối tưởng cơn gió buồn
Mái hiên nước dột giận luôn
Biển sông về gọi phố phường lênh đênh
Tội ai mình được bắt đền
Chung dù chung áo bỏ quên đất trời
Cần gì tắm biển xa khơi
Đèn xanh đèn đỏ ngăn lời chia tay
Bây giờ không đợi đến mai
Thì thôi kinh kệ mặc ai lén nhìn
Trời long đất lở thương mình
Chung môi hoá bướm rất tình rất ngoan...
MD 07/12/05
LuânTâm
(Trích trong TT”HƯƠNG ÁO”)