BA SINH HOA TIÊN
Rót mật tai anh em nũng nịu
Nhạo anh ôm mãi vẫn tình thư
Gom bao hoa bướm trào nhật ký
Ngọt ngào chăn gối áo hương dư
Vần tóc điệu môi thơm gót chân
Thơ đi thơ đứng thơ nằm cưng
Anh ru em ngủ rồi anh thức
Vẽ em thục nữ dáng thiên thần
Hỏi anh cưng nhất em khi nào
Cưng ơi là lúc cưng chiêm bao
Cưng vẫn đòi anh yêu cưng nữa
Mặc trăng gió lạnh bóng bể dâu
Viết mãi thơ tình thêu nhật ký
Vì anh lo sợ chuyện bất ngờ
Đất bằng sóng dậy anh mây khói
Em vẫn còn anh khờ trong thơ
Thơ anh đâu phải vần ghép chữ
Mà hồn tim óc huyết lệ thư
Dành riêng trân quý cho em hết
Sợ còn chưa đủ nghĩa ân sâu
Hôm qua buồn soạn chồng sách cũ
Bàng hoàng hương nhớ dấu yêu về
Bến mê ướt mộng thơ ngây ngất
Còn sợ tóc mai em hương quê
Ân nghĩa tào khang như mẹ cha
Em ơi duyên nợ ba sinh hoa
Dù cho động đất dù trời đánh
Cũng không chia cách được tình ta
Em mãi thơm thơm mãi cưng cưng
Bốn mùa suối ngọt bốn muà xuân
Chung môi chung bóng trăng ăn mật
Chia ngọt xẻ bùi mặc phù vân ......
MD.02/03/09
LuânTâm

