XIN CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VIẾNG TRANG HƯƠNG ÁO

Thứ Bảy, 15 tháng 7, 2017

RT24322 CHƠI VƠI THƠ MỘNG



CHƠI VƠI THƠ MỘNG

Run gót hồng trần qua cầu khỉ
Trong trắng áo dài tóc gió mây
Tay trắng mộng đầy vai chờ vịn
Mắc cỡ hoa cười bướm ngất ngây

Run gót sen hồng qua cầu dừa
Thương thân năn nỉ thuyền hoa đưa
Nụ tầm xuân sớm lo trễ học 
Mà sợ đi về mẹ dặn chưa

Run gót ngọc ngà qua cầu ván
Mưa thương nắng nhớ tội tình si
Ôm cây chờ thỏ sung non rụng
Chơi vơi thơ mộng hứng xuân thì 

Run gót hồng ân qua cầu tre
Vuột tay rơi đúng chữ chèo ghe
Được xin cho cõng đèo bồng được 
Trăng tắm cầu ao sao đêm hè...

MD.07/15/17
Luân Tâm 

Thứ Sáu, 14 tháng 7, 2017

RT24321 ĐẤT LÀNH CHIM ĐẬU SAO CHƯA YÊN



ĐẤT LÀNH CHIM ĐẬU SAO CHƯA YÊN

Nước ngọt phù sa lệ mẹ hiền
Đất lành chim đậu sao chưa yên
Trăng đổ mồ hôi mưa hút gió
Cha đội trời trồng hoa con tiên...

MD.07/14/17
LuânTâm

Thứ Tư, 12 tháng 7, 2017

RT24320 VÔ CÙNG CHIÊM BAO



(Trình bày : A.C.La Nguyễn Thế Vĩnh , Web Tiếng Thông Reo)

Thứ Hai, 10 tháng 7, 2017

RT24319 TRỜI CHƯA DỆT LỤA THƠ CHƯA ÁO




TRỜI CHƯA DỆT LỤA THƠ CHƯA ÁO

Ngậm ngải tìm trầm anh cũng cam
Xin cho em mãi được bình an
Thờ Ba kính Mẹ nuôi con dại
Quên hết tình đời lắm dối gian 


Anh muốn hồng mây trắng mưa xuân
Bồng em qua khung cửa phù vân
Hái sao cài tóc trăng làm gối
Nâng gót tô môi thương rửa chân


Nhõng nhẽo càng tình giận càng cưng
Đêm chìu ngày dỗ anh càng mừng
Nấu cơm rửa chén lau nhà sạch
Cho em không vướng chút hồng trần


Anh kể em nghe chuyện chúng mình
Trăm nghìn năm trước đất chưa sinh
Trời chưa dệt lụa thơ chưa áo
Mình đã tình thư đã diễm tình


Giặt áo cho em chải tóc em
Viễn du núi mộng tắm suối thiền
Phố phường chưa có rừng chưa có
Chú Cuội hết hồn Hằng Nga ghen


Hương áo hương em hương nhà thương
Thuyền sầu sông lệ trả bến sương
Anh như con dế mèn lem luốt
Em cũng vị lòng cà dầm tương


Cõi tạm bạc tình kể làm chi
Rong chơi thanh thản cõi vô vi
Vô thù vô oán vô oan nghiệt
Anh hát em đàn điệu mê si 


Chỉ nhớ thương con thương Mẹ Ba
Nhớ con Lộ Mới về Phước Đa(1)
Nhớ dòng sông ngọt tình An Hiệp(2)
Nhớ kẹo Mỹ An Bình Nguyên ca (3)


Cảo thơm trung học đẹp Kiến Hòa
Chung thuỷ hồ thương dáng tiên nga
Hàm Long - Rạch Miễu đò đưa đón
Cỡi sóng Tiền Giang rước thuyền hoa


Gửi nhớ gửi thương gửi ân tình
Ba Tri nhân kiệt Bến Tre linh
Hoa vườn cỏ ruộng hồn sông núi
Thơ thẩn gom mây kết chuyện mình...

.
MD.11/14/07
Luân Tâm

Thương tặng vợ hiền BT.Luân
(1) Phước Đa :Tên một Ấp của xã Tường Đa ,Quận Hàm Long (Sóc Sãi ),Tỉnh Bến Tre,là quê Nội tôi (2)An Hiệp: một xã thuộc  quận Hàm Long ,tỉnh BếnTre ,là quê Ngoại vợ tôi.
(3)Mỹ An :Tên một âp cuả xã Mỹ Thạnh An ,quận Trúc Giang (Châu Thành) Bến Tre,là quê Nội vợ tôi .Còn Bình Nguyên là môt ấp thuộc xã Phú Khương cùng quận Trúc Giang ,Bến Tre,là nơi  tọa lạc ngôi nhà, tuy khiêm nhường nhưng rất khang trang hiền hòa thơ mộng, tình nghĩa thân thương thâm sâu vời vợi của Ba Má vợ tôi  trước 1975, kế bên Nhà Thương (bệnh viện )Nguyễn Đình Chiểu,chỉ cách ngôi Chùa Bạch Vân một cánh đồng nhỏ mà thôi












































































Chủ Nhật, 9 tháng 7, 2017

RT24318 CÂU HOÀNG HÔN ƠI...



CÂU HOÀNG HÔN ƠI...

Đường trần ai biết bể dâu
Đường mây tay trắng qua cầu khói bay
Tội ai mình gánh đọa đày
Mòn gông khố rách đắng cay ăn đòn

Tình nhà nợ nước lòng son
Biên hòa bưởi ngọt Sài gòn cam chua
Mưa nguồn chớp bể gió đùa
Túi thơ bầu rượu được thua chập chờn

"Nước trong rửa ruột sạch trơn" (1)
Rong chơi chữ nghĩa dạo đờn bầu khô
Khổ qua đắng đất đội mồ 
Mưa rào nắng hạn nhấp nhô thuyền sầu

Đèn khuya đối bóng bạc đầu
Kêu sương thương nhạn về đâu lỡ làng
Thềm rêu giáng tuyết cờ tàn
Thềm trăng non cấm câu hoàng hôn ơi...

MD.07/09/17
Luân Tâm
Vô cùng trân quý thân kính tặng Dương Quân
(1) Nguyễn Đình Chiểu, Truyện Lục Vân Tiên

Thứ Bảy, 8 tháng 7, 2017

RT24317 BUỒN ƠI !




BUỒN ƠI !

Buồn ngập đất trời ngập cỏ cây
Buồn ơi ta trốn đến nơi nầy
Đừng theo ta nữa ta van lạy
Đã quá dư thừa chuyện đắng cay

Ai n
khai sinh chi chữ buồn
Bể sầu bể khổ bể tang thương
Trăm năm cát bụi vùi mơ ước
Nghìn kiếp luân hồi cũng khói sương

Tay lạnh mà chân cũng lạnh rồi
Hồn về quê cũ thật xa xôi
Biết quê có nhận hồn phiêu lãng
Hay cũng nhẫn tâm cũng quên rồi

Cõi tam phù sinh đã nói nhiều
Mà không hiểu được nghĩa thương yêu
Cho nên gian ác càng lên mặt
Quân tử hiền nhân đã xế chiều

Tim thổn thức hoài đau nhói chi
Tay run nào phải đã già gì
Phải chăng lòng chết từ năm tháng
Ai bỏ ai rồi ai nói đi

Không cửa không nhà không chở che
Bơ vơ ngã gục chết bên hè
Người qua kẻ lại ai thèm khóc
Đời vẫn vô tình vẫn ngựa xe

Thương cỏ xanh chưa ấm mặt trời
Bị xe cán nát gió cuốn trôi
Ngày mưa tháng nắng thêm tan tác
Còn lại gì đâu một mảnh đời

Sầu vẫn là buồn gọi khác thôi
Văn nhân thi sĩ sầu lên ngôi
Nhưng ta sợ quá xin đừng đến
Ta đã tiêu tan đã hết rồi

Ngày tháng hững hờ không trách đâu
Tại ta ngu dại muốn bền lâu
Bền lâu đâu có nơi trần thế
Chỉ có lọc lừa gian dối nhau

Ta mệt lắm rồi kiệt sức rồi
Bốn phương mờ mịt lá hoa rơi
Còn đâu một chút ghen hờn cũ
Đừng đến gần ta nữa buồn ơi…

MD 02/09/02
LuânTâm

RT24316 TRĂNG LẶN SAO MỜ



TRĂNG LẶN SAO MỜ

Trăng lặn sao mờ hoa xuân rụng
Sóng vùi gió dập lá tàn thu
Phù du cháy cánh đau cắt rún
Bụi bám chân mây mưa mặc dù...

MD.07/08/17
LuânTâm