Trách chi mưa gió vô tình Ngươi ta nghi hoặc chuyện mình xót xa Cờ lau lệ nhỏ khổ qua Cầu vồng bốc khói quê nhà thương đau Chân mây mặt nước chào nhau Se tơ kết tóc chiêm bao chưa về Vui cháo khét buồn cơm khê Vì sao trốn kiếm câu thề trăng treo Chân tình tay trắng vòng đeo Cải trời đắng đất ngọt bèo hoa dâu Lạc dòng xuôi ngược thuyền sầu Về nguồn suối nhớ giăng câu dỗ dành Lỡ không đúng hẹn cũng đành Hờn mưa giận nắng nghiêng thành tay không Áo bay mộng thực trắng trong Tóc bay bồ kết mây hồng trần ai ...
CÂY BÀNG CUỐI THU Thu đi trên những cành bàng Chỉ còn hai chiếc lá vàng mà thôi Hôm qua đã rụng một rồi Lá theo gió cuốn ra ngoài sơn thôn Hôm nay lá thấy tôi buồn Lìa cành theo gió lá luồn qua song Hai tay ôm lá vào lòng Than ôi chiếc lá cuối cùng là đây Quạnh hiu như tấm thân nầy Lại âm thầm sống ngững ngày gió mưa... Nguyễn Bính ,1937 (Theo"Nguyễn Bính , Thơ và Đời",Nhà xb Văn Học , Hà Nội 1998, tr.11)