XIN CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VIẾNG TRANG HƯƠNG ÁO

Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2020

RT15711 KHÔNG HÒ HẸN



KHÔNG HÒ HẸN

Gió bấc mưa dầm khóc nổi trôi
Đường xa kỷ niệm vẫn bồi hồi
Áo tơi thấm lạnh lòng hoang vắng
Quán trọ thờ ơ chẳng đón mời


Lầm lũi đi trên nỗi đau nầy
Xác thân mục rã hay còn đây
Đông nào tuyết nhuộm chung dòng tóc

Mong gặp hè về áo trắng bay

Mấy đò mấy nẻo mấy sân ga
Tiễn biệt chi nhiều thêm cách xa
Qua mấy sóng to bao biển lớn
Cũng chưa thấy được khói cơm nhà


Cát cháy bỏng chân bụi nặng vai
Có đi mới biết đường còn dài
Khóc than chi cũng thêm cay đắng
Vinh nhục chìm trong áo quan tài


Ai bảo nắng mưa chẳng hẹn kỳ
Gặp nhau là để khóc biệt ly
Dù bao dâu bể bao gian trá
Cũng có ngọt ngào có mê si


Tiếng khóc trẻ thơ nhắc nhở hoài
Đường trần vạn nẻo vẫn chông gai
Phù vân  lối cũ bao nhiêu mộng
Cõi tạm đường xưa bóng hao gầy

 
Tóc rụng bao nhiêu sương gió rồi
Thịt da nào gợi nhớ chơi vơi
Đò ngang lỡ chuyến quên đò dọc
Mờ mịt dòng đời vẫn nổi trôi


Trả được bao nhiêu nợ kiếp nào
Nửa đời lận đận nửa chiêm bao
Không còn chi để dành con cháu
Có lẽ hẹn lần đến kiếp sau
 

Ngày tháng trôi trên những dòng thơ
Đường xa xứ lạ mãi ngẩn ngơ
Áo bay tóc gọi trăng thề hứa
Tình chỉ còn vương chút hững hờ


Nhắc chuyện ba sinh có ích gì
Ga nào giữ mãi được người đi
Con tàu nhả khói đầy đêm tối
Vô tận lòng đau dấu biệt ly

Để lại nhân gian nét bụi mờ
Còn chăng mầm sống thuở hoang sơ
Dấu chân du mục rêu nguyên thủy
Không nắng không mưa chẳng bến bờ


Tiếng gọi nào nghe thật não lòng
Mây trôi gió cuốn hết chờ mong
Giọt nắng phù sinh còn hiu hắt
Rồi cũng nhoà tan dấu bụi hồng

 
Trách nắng hờn mưa để làm chi
Cuối cùng cũng một chuyến ra đi
Đục trong đen trắng từ thiên cổ
Ấm lạnh nghìn năm có nghĩa gì


Gọi gió gọi mây đã mệt rồi
Bốn mùa thương nhớ cũng xa xôi
Những chiều chung bóng đêm chung gối
Còn chút dư hương đủ mặn môi
 

Thăm thẳm trùng dương dấu buồn đau
Làm sao biết được hết nông sâu
Bao nhiêu con sóng con tàu vỡ
Trời nước dửng dưng chẳng đổi màu

Bến nào đã đến bến nào chưa
Biết ai mong nhớ ai đón đưa
Tưởng con đom đóm là sao rụng
Trong chốn mịt mù sương khói xưa

Lời mật ngọt nào rót vào tai
Còn chăng mộng đẹp để dành ai
Lạnh từ chân lạnh đau chân tóc
Muốn được một lần tay nắm tay

Bao nhiêu quán trọ đã đi qua
Đêm tối mênh mông vẫn không nhà
Giọng hát liêu trai nào lưu luyến
Cũng đành quay mặt với xót xa

Qua được mấy cầu mấy dòng sông
Đò chiều thu cũ mắt ai trong
Chỉ còn gợn sóng buồn câm nín
Trời đất vô tình gió mênh mông

Tưởng cuối đường mưa nắng ấm lên
Cho lòng sầu tủi chút lãng quên
Ngờ đâu rừng vắng đêm tăm tối
Mỏi mắt tìm đâu một ánh đèn

Điạ ngục trần gian ở chốn nào
Lâu đài lộng lẫy hơn trăng sao
Phút giây thành khói mây tang tóc
Cát bụi kinh hoàng lạc mất nhau

Tưởng chết rồi yên vẫn chưa yên
Xương khô còn bị bới đào lên
Đốt cho tro bụi không còn nữa
Dành chỗ ăn chơi kiếm bạc tiền

Duyên kiếp hẹn hò có thực không
Người đi người có nhớ người không
Bao nhiêu tình sử bao nhiêu lệ
Cũng chỉ mơ hồ cũng sắc không

Tưởng trạm cuối rồi nào biết đâu
Hôm nay chỉ mới trạm khởi đầu
Khổ đau nào có chia biên giới
Nên vẫn mênh mông chẳng sắc màu

Đi mãi đi hoài đi về đâu
Dù không hò hẹn không chờ nhau
Bao nhiêu đường thẳng bao đường tắt
Có phải cùng mong một bến nào...
 
MD. 05/05/02
LuânTâm

Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2019

RT15710 ĐÊM THÁNH VÔ CÙNG GỌI TÊN NHAU


Image result for hình ảnh tuyết rơi buồn

ĐÊM THÁNH VÔ CÙNG GỌI TÊN NHAU
 
Đêm thánh vô cùng gọi tên nhau
Vòng tay khói thấp chân mây cao
Quê nhà thương nắng ngày xuân sớm
Mộng du bốc lửa nhớ ngọt ngào


Đêm thánh vô cùng gọi đào nguyên
Cho hồng trần lạnh nhóm lửa thiêng
Cho hoa mưa bướm hồng chim mộng
Cho cá sông hồ vượt bể yên


Đêm thánh vô cùng gọi ấm no
Cho người nghèo khổ khỏi chết khô
Cho cây che thú nâng sâu bọ
Hang ỗ an bình thật đơn sơ

 
Đêm thánh vô cùng gọi trăng sao

Ông bà cha mẹ về ngôi cao
Tiền nhân liệt sĩ anh hùng sống
Nghìn trước đội trời sáng nghìn sau


Đêm thánh vô cùng gọi hoà bình
Xóa hết thiên tai chôn chiến chinh
Hận thù oan nghiệt tan mây khói
Thân tâm an lạc hứng tình kinh


Đêm thánh vô cùng gọi đất lành
Tạ ơn che chở tự do nhanh
Cho bèo bọt hóa tiên rồng thật
Cho đá đông cười trổ hoa chanh


Đêm thánh vô cùng gọi ngàn thương
Chung môi trăm nhớ sôi thiên đường
Cho trăng ăn mật sao căng sữa
Bướm hút gió tình hoa uống hương

 
Đêm thánh vô cùng gọi thiên thu
Hẹn hò đưa đón dấu yêu xưa
Chiêm bao chung áo hôn mê suối
Cởi áo học trò cá cắn câu...


MD.12/14/11(Mùa Lễ Giáng Sinh 2011)
LuânTâm

Thứ Năm, 26 tháng 12, 2019

RT15709 GIÁNG TUYẾT


Image result for hình ảnh tuyết rơi buồn

GIÁNG TUYẾT

Khi những cánh hoa tuyết mong manh, bé bỏng đầu mùa nhẹ nhàng đáp xuống sân ngôi nhà mới lắng đọng mấy giọt mềm mại dễ thương trước thềm hoa lững lờ ve vuốt cánh cửa kính lạnh lẽo của thư phòng tĩnh mịch, tôi bỗng mơ hồ thấy tà áo trắng của một nàng tiên hương sắc tuyệt vời... lòng bỗng bâng khuâng tự hỏi không biết Giáng Tuyết có phải là hoá thân, tiền kiếp hay hậu kiếp của Giáng Tiên, Giáng Ngọc, Giáng Hương một thời cổ tích mộng mơ?
Bao nhiêu xúc cảm bồi hồi buồn vui lẫn lộn kỷ niệm nắng mưa gần trọn một đời người dâu bể lênh đênh cuốn hút tôi vào trang giấy trắng nửa thực nửa mơ để rồi trong chớp mắt, bất chợt hình bóng yêu kiều thân thương kia vụt biến mất, chỉ còn rơi rớt lại mấy dòng thơ nhạt nhòa lạnh buốt gối chăn bàng hoàng da thịt...LuânTâm


Cây ngủ hay cây đã chết rồi
Đường buồn hoa lá bỏ cuộc chơi
Cánh chim lẻ bạn tan thành tuyết
Lạnh đau chăn chiếu đau đất trời

Co ro trong bụi rậm hang sâu
Con trùn con kiến đợi kiếp sau
Rễ non cành mục sầu răng cứng
Đói lạnh không chừa chỗ chôn nhau

Từng mảnh hồn đau từng dấu chân
Nhạt nhòa tượng đá nhớ xa gần
Buồn qua sông suối mây ôm núi
Ong bướm tan thành bóng thiêu thân

Gọi trăng gọi gió gọi sao nào
Trời quên xuống thấp biển lên cao
Hay là mưa nắng buồn đi vắng
Để gót xuân hồng lạnh trước sau

Sắc hương ngày cũ đi về đâu
Chẳng lẽ nghìn đời phải mất nhau
Trần gian không đủ khăn tang trắng
Buồn đến buồn đi tưởng chiêm bao

Môi cũ mắt xưa cũng xanh rêu
Tim đau hóa đá hết đường yêu
Hai bàn tay nhớ nơi hò hẹn
Lòng đâu còn lửa gọi mưa chiều

Phong hoa tuyết nguyệt đẹp thơ đường
Tan theo khói lửa mất quê hương
Đi về tuyết nhuộm đường lưu lạc
Nhuộm trắng áo sầu gót tang thương

Nắng nghiêng vành nón đã phai nhòa
Bếp lửa thần tiên đã quá xa
Củ khoai trái bắp còn hơi ấm
Tay mẹ cho con dệt mơ hoa

Mẹ đi đâu rồi ba đi đâu
Không còn chuồng lợn không chuồng trâu
Không mùi rơm mới không nhang khói
Lạnh bốn phương trời lạnh thiên thu…

MD đêm 25/11/05(Lần đầu tiên tuyết về thăm ngôi nhà mới)

LuânTâm

(Trong Thi Tập”Hương Áo”, MinhThư xb, USA.2007,tr.48-49)

RT15708 GIÃ TỪ CÕI TẠM




GIÃ TỪ CÕI TẠM

Đất khách sầu đông dư lệ đá
Giã từ cõi tạm anh về quê
Lá xanh bông trắng đầu tiên cá
Bến tre thuyền mộng vọng trăng thề...

MD.Ngày 25/12/2019
GĐ. LuânTâm xin chân thành kính bái,

* Vô cùng đau đớn thương khóc kính viếng bạn hiền Châu Văn Đễ trân quý mến (đồng môn 3 trường Trung Học Công Lập Bến Tre ,Trung Học Nguyễn Đình Chiểu Mỹ Tho ,Học Viện Quốc Gia Hành Chánh Sài Gòn)
** Xin chân thành kính nguyện cầu Anh Linh bạn hiền Châu Văn Đễ sớm được siêu thoát an vui mãi mãi nơi Cõi Vĩnh Hằng

***Xin chân thành kính phân ưu cùng chị Châu Văn Đễ với các cháu và tang quyến


Thứ Sáu, 22 tháng 11, 2019

RT15707 XA XÔI




XA XÔI

Ai trách một ngày như mọi ngày
Mọi ngày vẫn vậy thực quá may
Được nhìn mây trắng trời xanh thắm
Được thấy em đùa áo em bay

Xin được nhìn em cuối sân trường
Phượng hồng gót nhỏ tóc tơ vương
Em về tôi chạy theo hương tóc
Vào cõi si tình nẻo nhớ thương

Nắng sớm vàng thơm áo mới may
Thẹn thùng tay nắm vội tóc bay
Bao giờ em mới cho ăn cưới
Ai được em cho vẽ chân mày

Không muốn thật gần sợ v
tan
Cho nên tôi thích đi lang thang
Qua bao đường phố thân quen quá
Em mới vừa qua thực nhẹ nhàng

Tôi chỉ muốn gần trong chiêm bao
Em luôn yểu điệu luôn ngọt ngào
Đa tình như gió hôn hoa bưởi
Đầm ấm như trầu ôm thân cau

Tôi biết tim em chưa có tôi
Tim tôi chỉ có mình em thôi
Tôi chưa dám nói vì tôi sợ
Em sẽ xa tôi như mây trời

Chẳng lẽ hư không chẳng lẽ chưa
Mà sao cứ mong nắng chờ mưa
Bao nhiêu màu áo đều thương nhớ
Biết đến kiếp nào được đón đưa

Giờ học không buồn vì có em
Tay ngoan chữ điệu không thể quên
Áo dài trắng quá nhưng xa quá
Xao xuyến ngập lòng đau nhói tim

Khói thuốc nào thoang thoảng cổng trường
Bạn bè về hết lối mù sương
Hàng me lủi thủi buồn thương tiếc
Sao chẳng làm rơi một chút hương

Đâu phải tôi không muốn chạy theo
Nhìn em nghiêng nón trong nắng chiều
Nhìn đôi giày mới cao sang quá
Giận chiếc áo dài ôm sát eo

Nhưng đã bao lần em nhăn mày
Bao lần hờ hững như không hay
Bao lần e thẹn hay làm dáng
Tôi thêm ngơ ngẩn thêm mê say

Những lúc như gần em lại xa
Khi xa em lại như thiết tha
Tôi như chong chóng theo chiều gió
Chóng mặt quay cuồng như bóng ma

Hôm nay chỉ lặng ngắm em về
Áo màu hoa tím dễ thương ghê
Đèn lên phố vắng chờ sao rụng
Đếm lá khô rơi lỗi ước thề

Chẳng lẽ tôi không còn là tôi
Hay là em đã thực xa xôi
Như nàng tiên nhỏ từ muôn kiếp
Đã chán trần gian hết dạo chơi

Tôi biết mai sau có một ngày
Bụi nhoà sách cũ áo liêu trai
Hồn tôi sẽ hóa thành hoa bướm
Trở lại trường xưa kiếm dấu giày…

MD 09/03/03
LuânTâm

Chủ Nhật, 17 tháng 11, 2019

RT15706 LƯU LẠC

Image result for hình ảnh tuyết rơi đẹp

LƯU LẠC

Người xưa còn có bóng trăng theo
Ta chỉ còn đây chút nắng chiều
Gió bụi xác xơ không quán trọ
Ngựa xe xa vắng nẻo cô liêu

Gắng gượng mà đi hết dặm hồng
Mai sau còn lại dấu chân không
Có loài hoa dại nào thương xót
Xin giữ giùm ta chút nắng trong

Đã mấy lần đi mấy lần sầu
Hẹn hò còn đến tận kiếp sau
Thuyền hoa cặp bến không ai đón
Có phải vô duyên tự kiếp nào

Còn chút mây hồng áo tương tư
Để dành mai mốt gửi người xưa
Chân trời góc biển dù lưu lạc
Cũng được nâng niu chút hương thừa

Nếu có qua đây xin khóc giùm
Mưa nào kỷ niệm áo choàng chung
Nắng nào nghiêng nón hôn dòng tóc
Yêu đã thiên thu vẫn thẹn thùng

Rồi cũng biệt ly cũng tiễn đưa
Con đường hò hẹn trả gió mưa
Trăng sao thêu áo mây se tóc
Hoa cỏ ngậm ngùi theo dấu xưa

Nếu chẳng cùng đi chẳng cùng về
Giữ giùm chút kỷ niệm đam mê
Để dành kiếp khác làm mai mối
Mà nhận ra nhau vẹn ước thề….

MD 05/04/02
LuânTâm
(Trích trong TT”HƯƠNG ÁO”,MinhThư xb,MD,USA.2007, tr.37-38)

RT15705 NGƯỜI ĐI



NGƯỜI ĐI

Nước mắt còn đâu tiễn người đi
Đường mưa mờ mịt dấu biệt ly
Khăn tang không thể che sầu tủi
Đất đá vô tình chẳng nói chi

Kể lể làm sao hết đau buồn
Tháng ngày lận đận mất quê hương
Lang thang đất khách không nơi trọ
Gối tuyết gặm sầu mặc gió sương

Tưởng được bên nhau trọn kiếp nầy
Tay buồn còn được tay cầm tay
Ngờ đâu trời đất nhiều cay nghiệt
Trơ trọi nghìn năm lối đọa đày

Muốn được đi theo biết còn không
Hay là người cũng đã sang sông
Thay hình thoát xác thành mây khói
Không thể cùng nhau kể chuyện lòng

Cơn gió nào vừa mới thoảng qua
Rung rinh ngọn cỏ gợn màu hoa
Hay hồn hoa cỏ còn vương vấn
Một chút hẹn thề đã quá xa

Tiếng nói tiếng cười thuở bên nhau
Ngày nào chăn gối mộng trăng sao
Bây giờ chỉ có lời trăn trối
Biết có còn chung được kiếp nào

Người đã đi rồi ta còn không
Xác thân bèo bọt hồn hư không
Đường xưa trăng cũ quên rồi nhớ
Bước mỏi tàn theo dấu bụi hồng...

MD 07/11/03

Luân Tâm

(Trích trong TT " HƯƠNG ÁO " ,MinhThư xb, MD/USA.2007, tr.135-136)