TIÊU ĐIỀU TRẦN AI
Đi vê dốc núi rêu xanh
Đi về đất lạnh để dành cô đơn
Trăng xa còn dấu giận hờn
Sao xa còn mắt ai tròn thơ ngây
Đường vào tình sử đắm say
Có ngon có ngọt có cay có nồng
Van xin trời đổ mưa giông
Giữ người ở lại mà không ai cười
Nửa đời lận đận nổi trôi
Nửa đời đói khát rã rời tóc tơ
Đêm tàn bếp lạnh bơ vơ
Hương xưa tóc cũ thẫn thờ gối mây
Chiêm bao áo ngắn áo dài
Cũng đành gửi lại tháng ngày chân không
Tối đen ngõ cũ ngóng trông
Tối đen trời đất vào lòng quạnh hiu
Trăm năm bến cũ tiêu điều
Đò ngang đò dọc sớm chiều chờ ai
Còn đâu xương cốt hình hài
Côn trùng sâu bọ đổi thay xác người
Cây nào còn chút xanh tươi
Hoa nào còn giữ nụ cười cố nhân
Nghìn năm còn mắt môi mừng
Còn mây áo ngủ còn rừng ái ân
Lỡ chân lạc bước hồng trần
Biết đâu duyên kiếp nợ nần vì sao...
10/09/02
LuânTâm