Chủ Nhật, 3 tháng 1, 2021
RT 21025 BIẾT CHƯA TỘI TÌNH
Thứ Bảy, 2 tháng 1, 2021
RT 21024 XUÂN SẦU
XUÂN SẦU
Nhớ ba lải lá mai vàng
Bên thềm vạn thọ nhẹ nhàng gió xuân
Má làm mứt bí mứt gừng
Chuối ngào bánh tráng chờ mừng tết ta
Xong mùa lúa trúng đầy nhà
Đầu trần chân đất khổ qua đèo cười
Chị em anh líu lo vui
Nghe con chim khách chìa vôi chào mào
Cu kêu gà gáy nôn nao
Làng trên xóm dưới gọi nhau giao tình
Lễ chùa cúng miễu hát đình
Múa lân hát bội hẹn mình chờ ta
Trời xanh mây trắng bao la
Sáo diều giấy trắng nở hoa môi hồng
Đôi chim én nhỏ tâm đồng
Cầm tay tập viết vỡ lòng khát khao
Lià quê đứt ruột vì sao
Mẹ cha anh chị em đau nhang tàn
Xuân về huyết lệ để tang
Thiên thu hôn bóng sen vàng chiêm bao...
MD.02/06/15 (Tức 18 tháng 12 năm Mậu Ngọ)
LuânTâm
RT 21023 HỒN QUÊ THƯƠNG ĐAU
RT 21002 HƯƠNG RƯỢU TÌNH CA
HƯƠNG RƯỢU TÌNH CA
Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2021
BRT 21000 HOA SỮA
HOA SỮA
Anh khát sữa đeo đỉnh đồi rau má
Gọi mây bay nâng cánh khói mồ côi
Em bú tay níu dòng sông nước đá
Nghe trăng tan lấp đáy biển vá trời
Mưa không ướt đất lành cho chim đậu
Thì cũng đành trôi nổi gánh hát rong
Ngày hụt hơi đêm không nơi nương náu
Chim quyên đau khô héo trái nhãn lồng
Em nhóm lửa tình sông thương ngập núi
Chờ bình minh gọi đò chở sương mù
Nghìn năm sau bên góc đời lủi thủi
Ta gặp nhau hôn môi đói thiên thư
Anh chú rể chân phèn vui khan tiếng
Sính lễ hoa vú sữa trái mãn cầu
Em cô dâu áo vàng bông điên điển
Cười đơn sơ trong vỏ ốc nhiệm mầu
Đời giặc giã bụi tre che bụi chuối
Đất đen thui tình nghĩa thật trắng tươi
Trăng ăn mật em nhìn anh bối rối
Trời đất ơi vợ anh đẹp quá trời....
MD.06/27/08
LuânTâm
RT 20999 THIỆN TÂM THIÊN THẦN
RT 20998 GIÁNG TUYẾT
GIÁNG TUYẾT
Khi những cánh hoa tuyết mong manh, bé bỏng đầu mùa nhẹ nhàng đáp xuống sân
ngôi nhà mới lắng đọng mấy giọt mềm mại dễ thương trước thềm hoa lững lờ ve
vuốt cánh cửa kính lạnh lẽo của thư phòng tĩnh mịch, tôi bỗng mơ hồ thấy tà áo
trắng của một nàng tiên hương sắc tuyệt vời... lòng bỗng bâng khuâng tự hỏi
không biết Giáng Tuyết có phải là hoá thân, tiền kiếp hay hậu kiếp của Giáng
Tiên, Giáng Ngọc, Giáng Hương một thời cổ tích mộng mơ?
Bao nhiêu xúc cảm bồi hồi buồn vui lẫn lộn kỷ niệm nắng mưa gần trọn một đời
người dâu bể lênh đênh cuốn hút tôi vào trang giấy trắng nửa thực nửa mơ để rồi
trong chớp mắt, bất chợt hình bóng yêu kiều thân thương kia vụt biến mất, chỉ
còn rơi rớt lại mấy dòng thơ nhạt nhòa lạnh buốt gối chăn bàng hoàng da thịt...LuânTâm
Cây ngủ hay cây đã chết rồi
Đường buồn hoa lá bỏ cuộc chơi
Cánh chim lẻ bạn tan thành tuyết
Lạnh đau chăn chiếu đau đất trời
Co ro trong bụi rậm hang sâu
Con trùn con kiến đợi kiếp sau
Rễ non cành mục sầu răng cứng
Đói lạnh không chừa chỗ chôn nhau
Từng mảnh hồn đau từng dấu chân
Nhạt nhòa tượng đá nhớ xa gần
Buồn qua sông suối mây ôm núi
Ong bướm tan thành bóng thiêu thân
Gọi trăng gọi gió gọi sao nào
Trời quên xuống thấp biển lên cao
Hay là mưa nắng buồn đi vắng
Để gót xuân hồng lạnh trước sau
Sắc hương ngày cũ đi về đâu
Chẳng lẽ nghìn đời phải mất nhau
Trần gian không đủ khăn tang trắng
Buồn đến buồn đi tưởng chiêm bao
Môi cũ mắt xưa cũng xanh rêu
Tim đau hóa đá hết đường yêu
Hai bàn tay nhớ nơi hò hẹn
Lòng đâu còn lửa gọi mưa chiều
Phong hoa tuyết nguyệt đẹp thơ đường
Tan theo khói lửa mất quê hương
Đi về tuyết nhuộm đường lưu lạc
Nhuộm trắng áo sầu gót tang thương
Nắng nghiêng vành nón đã phai nhòa
Bếp lửa thần tiên đã quá xa
Củ khoai trái bắp còn hơi ấm
Tay mẹ cho con dệt mơ hoa
Mẹ đi đâu rồi ba đi đâu
Không còn chuồng lợn không chuồng trâu
Không mùi rơm mới không nhang khói
Lạnh bốn phương trời lạnh thiên thu…