CẦM BẰNG GIÓ CUỐN MÂY TRÔI
CẦM BẰNG GIÓ CUỐN MÂY TRÔI
HOANG TÀN
Đi về mấy nẻo mộng mơ
Đi về đá núi nằm chờ đứt hơi
Đi về cay đắng đầy vơi
Đi về cát bụi gửi lời thiên thu
Đi về tăm tối mịt mù
Che trời lấp biển đường tu mất nguồn
Biết ai còn nhớ còn thương
Bao nhiêu vinh nhục đọan trường mò trăng
Bao nhiêu thơ bao nhiêu văn
Mây trôi gió cuốn nhện giăng câu phiền
Không cho một chút bình yên
Dằn lòng đất lạnh ngủ quên đọa đày
Tháng vui ngắn năm đau dài
Gieo hoa dệt mộng đầu thai chốn nào
Nuôi bóng trăng dưỡng bóng sao
Cỡi mây lướt gió bay vào hư không
Lòng đau lòng cố dối lòng
Mênh mông xa lạ đứt vòng thân quen
Không còn trăng không còn đèn
Than tàn lửa nhớ trống kèn thương đau
Chuyện nghìn xưa chuyện nghìn sau
Môi khô dỗ giấc chiêm bao hoang tàn
Không bến đợi không đò ngang
Suối buồn huyết lệ đá vàng còn không
Mưa rừng gió núi trôi sông
Thương ca biển hát bụi hồng chôn nhau
Trời nào thấp trờ nào cao
Đất nào đất đỏ đất nào đất đen
Biết sao lạ biết sao quen
Cuối đường hết nợ sang hèn như
nhau....
MD.12/28/04
LuânTâm
BAY VÀO HƯ VÔ
KINH HOÀNG ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN ÁC
BÓNG HÌNH
Long đong sóng cỏ xanh mây
Chuồn chuồn mòn cánh hao gầy nắng trôi
Vàng mơ lá rụng chơi vơi
Gió xô bóng lạ gió mời bóng quen
Áo thay hương mới hờn ghen
Buồn dâng nghẹn tiếng dế mèn mồ côi
Mơ tan cành rã đau chồi
Thẩn thờ bướm cũ bồi hồi vườn xưa
Ngủ mê nắng hạn thèm mưa
Ngủ mê tình điệu bóng đưa mệt nhừ
Mơ màng hồng áo tiểu thư
Mơ màng gác trọ đón đưa tình hờ
Ve sầu ru cánh ngẩn ngơ
Mấy dòng lưu lạc còn ngờ tình thư
Sông to nước nhỏ buồn dư
Bóng ai gội tóc tương tư trễ đò
Lòng đau bó gối nằm co
Ôm trăng lỗi hẹn dặn dò trôi sông
Núi nghiêng níu bóng mây hồng
Rừng nghiêng mắt nhắm suối vòng mộng du
Áo cơm mặc kệ cai tù
Bỏ buồn bỏ khổ bỏ thu nợ trần
Mỏi mòn trong đục thương thân
Lưng trần tay trắng gót xuân lỡ làng
Đường nào hoa khóc cỏ than
Đường nào vàng đá xin khoan nói liều
Loanh quanh quên sớm nhớ chiều
Hết duyên hết nợ đường yêu lạ lùng
Như bã rượu như dây thun
Như khôn quá dại như khùng quá khôn
Hồn đâu còn sợ hết hồn
Nửa mê nửa tỉnh nửa chôn nửa tìm...
(Trích trong TT”HƯƠNG ÁO” , MinhThư xuất bản , Maryland, USA.2007, tr.50-51)

BỎ ƯỚC MƠ TÀN
Thơ thẩn nghìn năm cõi mịt mù
Bụi hồng nắng nhạt áo vàng thu
Mồ hoang xương trắng rêu xanh tủi
Cát bụi lặng căm đất gục đầu
Ai đã về rồi ai còn đi
Mưa nhoà núi lạnh nhớ nhung chi
Bơ vơ cành lá buồn mong nắng
Mây vẫn nổi trôi chẳng biết gì
Hỏi trời hỏi đất hỏi trăng già
Sao nỡ giận hờn bỏ mặc ta
Nghìn xưa vó ngựa sầu chinh chiến
Bao kẻ không mồ ai xót xa
Tiếng khóc đêm nào hận lãnh cung
Bao nhiêu hương sắc tàn phai chung
Con đường oan nghiệt như ma quái
Đày đoạ nhau mà bảo nhớ nhung
Rồi một ngày kia cũng phải xa
Bao nhiêu trăng gió bao nhiêu hoa
Chỉ còn giọt lệ hồng pha máu
Xương cốt điêu tàn hết thịt da
Đường trước nẻo sau quá mịt mờ
Lòng đau mong gửi một vần thơ
Nhưng không kịp nữa tay chân lạnh
Hồn cũng tan rồi bỏ ước mơ…
MD 01/24/03
LuânTâm
HƯƠNG NHỚ TÌNH QUÊ
Tháng giêng rằm lớn thương thêm nhớ
Se sẻ con theo mẹ lễ chùa
Áo mới hồng quần hoa mắc cỡ
Má lúm đồng tiền mắt nai xưa
Tháng giêng hương tết còn vương vấn
Gót hồng yểu điệu yếm đào non
Cô tấm về làng thơm hoa gấm
Nàng hương cốm mới ngọt bòn bon
Tháng giêng mưa xuân tình tha thiết
Đêm nằm thao thức trắng tương tư
Vỡ lòng ai được cầm tay viết
Hồn bướm mơ tiên sao thực hư
Tháng giêng viễn xứ đau nhớ mẹ
Thương cha tóc trắng mây quê nhà
Đau yếu gậy tre mòn mỏi té
Cơm áo cháu con suối lệ nhoà
Tháng giêng nôn nóng về quê ngoại
Thăm vùng kỷ niệm ngất ngây mơ
Ôm cha hôn mẹ em thơ dại
Biển trời căng mộng phù sa chờ
Tháng giêng chung bóng trăng thề nhớ
Câu Kiều Nguyệt Nga điệu Vân Tiên
Đàn cò vọng cổ muồi nín thở
Thuyền hoa mơ ước rước chim quyên...
MD.02/26/13
LuânTâm