CÒN KHÔNG NGHẸN NGÀO
Thẩn thờ nhìn chiếc lá rơi
Lao đao cuối nẻo chơi vơi cuối dòng
Mịt mờ sương trắng mênh mông
Bao nhiêu kỷ niệm long đong trở về
Rừng hoang gió hú lê thê
Cội nguồn nghi hoặc trăng thề ngủ quên
Mây trôi hờ hững bồng bềnh
Nhớ dòng tóc rối khóc trên vai gầy
Đường con hò hẹn còn đây
Dấu chân hờn tủi tháng ngày vô duyên
Lang thang khắp nẻo ưu phiền
Bao nhiêu trong đục đảo điên đất trời
Không còn một phút thảnh thơi
Nhẹ nhàng theo gió rong chơi bốn mùa
Trưa hè ngủ võng tắm mưa
Ve sầu ca hát đong đưa điệu buồn
Nắng lên nhè nhẹ gót sương
Thoáng nghe mát lạnh soi gương giật mình
Buồn đêm thêm tiếc bình minh
Chiêm bao lơ lửng chuyện mình chuyện ta
Trăm năm cõi tạm không nhà
Nghìn năm hạnh phúc la đà khói mây
Ai đưa ta đến chốn nầy
Bao nhiêu lận đận đắng cay làm quà
Vườn rau bụi cỏ khóm hoa
Trông mưa chờ nắng bướm gìa chết khô
Thương thân trôi nổi dật dờ
Thương cây trụi lá bên mồ nhện giăng
Còn không một ánh sao băng
Đưa đường dẫn lối ăn năn muộn màng
Nắng cũng tan sương cũng tan
Còn không một chút khói nhang nghẹn ngào…
MD 03/18/03
LuânTâm

