MƠ VỀ TRƯỜNG XƯA
MƠ VỀ TRƯỜNG XƯA
RU TÌNH THIÊN THU
Ru em cởi áo lụy phiền
Khổ qua cầu gió tóc tiên bềnh bồng
Ru anh nhóm lửa chiều đông
Trần ai bóng lạnh mình hồng xuân hương
Ru em mở cửa thiên đường
Hồng trần khép ngõ uyên ương đêm ngày
Ru anh học yêu thương hoài
Trăm năm quá ngắn đầu thai chung tình
Ru em hoa bướm văn minh
Không quên nguồn sữa mẹ mình nhà quê
Ru anh thương đi nhớ về
Dìu nhau tuyệt đỉnh trăng thề mật môi
Ru em thơm đứng ngọt ngồi
Nằm thơ gối nhạc căng đồi áo bay
Ru anh tay trắng mộng đầy
Bể dâu lận đận đắng cay mặc đời
Ru ta đạp đất đội trời
Học khôn chôn dại rong chơi nhẹ nhàng
Ru mình trong trắng nhụy vàng
Gần bùn mà vẫn thiên đàng trong ta ...
MD.08/13/13
LuânTâm
HẾT RỒI
Gió từ đâu gió đến đây
Bên kia núi lạ có còn mây
Mấy mùa nắng hạn mưa khô lá
Sao nỡ mang về thêm đắng cay
Những dòng sông chết nước cạn khô
Cá tôm tuyệt giống đất nằm trơ
Mai sau ai biết đâu dòng nước
Chở cả thương yêu lẫn hững hờ
Kỷ niệm nào đau vết thương đau
Quanh đi quẩn lại bỗng nghẹn ngào
Người xưa cát bụi đâu cát bụi
Mây cũ lang thang những chốn nào
Bỡ ngỡ nhìn nhau khói sương mù
Tóc bay căng áo lá vàng ru
Chiều nghiêng vành nón ai e thẹn
Lẻo đẻo theo về gót tương tư
Có phải si mê lạc mất hồn
Hay là chết đuối chưa được chôn
Trên bờ môi mộng mơ tình điệu
Vai nhỏ còn nguyên dấu dỗi hờn
Lạnh cả chân tay lạnh trọn đời
Trước sau lủi thủi một mình thôi
Chiêm bao như thật sao không thật
Có lẽ từ nay đã hết rồi
Đêm tàn mê mệt gọi tên ai
Áo xưa hương cũ đâu còn bay
Hồn tan theo khói mây xa lạ
Cuối nẻo đường hoa lạc dấu giày...
MD.10/01/02
LuânTâm
LIÊU TRAI
Đêm nay trời đất cũng hẹn hò
Em đến mộng mơ áo học trò
Tóc rối lả lơi cười nũng nịu
Mười ngón ngọc ngà thơ thơm tho
Kỷ niệm ngọt ngào đầy mắt môi
Người gần mà sao vẫn xa xôi
Âm dương cách trở từng hơi thở
Sương khói thịt da cũng gọi mời
Có phải em từ bức tranh xưa
Thơ thẩn dạo chơi trước sân chùa
Có gió có mây dìu chân bước
Hình như cũng có ít nhiều mưa
Phải chi anh được làm Tú Uyên (1)
Si tình mấy kiếp hồn đảo điên
Người đẹp trong tranh thành người thực
Yêu nhau say đắm cùng lên tiên
Anh nghèo chỉ có chút mộng mơ
Và khối tương tư dệt thành thơ
Tay trắng đêm về trông sao rụng
Bẽ bàng duyên kiếp khóc bơ vơ
Áo vải vá vai lạnh tháng ngày
Cơm không no dạ dám nhìn ai
Dòng người hờ hững đời dâu bể
Lận đận thêm buồn chuyện tương lai
Làm sao có đủ tiền mua tranh
Anh vẽ em vào trái tim anh
Ngày đêm mơ tưởng em âu yếm
Thỏ thẻ bên tai dệt mộng lành
Anh chẳng biết đàn chẳng biết ca
Đọc thơ thiên hạ để làm quà
Cho em những lúc em không giận
Em cũng mừng vui cũng thiết tha
Xuống tỉnh lên thành chân vẫn quê
Buồn vui gác trọ mặc khen chê
Miễn em không ghét đời như mộng
Lẻo đẻo theo hoài bước si mê
Ngày tháng bồng bềnh theo áo bay
Một ngày không gặp bao đắng cay
Phải chăng kiếp trước nhiều thề hứa
Nên đến kiếp nầy quá đắm say
Sách vở lênh đênh mấy áo màu
Dáng buồn não nuột mắt trăng sao
Lạnh đôi tay lạnh vai sương tuyết
Trời đất quay cuồng tim nhói đau
Đời bỗng hoang vu đêm tương tư
Em đi không để chút hương thừa
Từ nay thơ cạn hồn thơ mất
Ngất ngưởng lang thang trọn bốn mùa
Rồi một chiều xuân gió xôn xao
Hoa cười bướm lượn nắng hoa đào
Nón nghiêng e thẹn như ngày cũ
Có phải em về hay chiêm bao
Chân đã mỏi mòn vẫn chạy theo
Qua bao rừng núi bao truông đèo
Cùng trời cuối đất em hư ảo
Đau xót nhòa tan kiếp bọt bèo
Mây trắng lênh đênh tự nghìn xưa
Tủi thân sỏi đá lạnh đường mưa
Gót tiên có lấm bùn nhân thế
Sao chẳng cho anh được đón đưa
Vọng phu hoá đá có thực không
Nghìn kiếp nghìn đời vẫn nhớ mong
Mái tóc liêu trai tình ngây ngất
Mênh mông sương khói quyện áo hồng
Đá đã nát rồi vàng cũng phai
Nhạt nhòa mưa bụi vương gót ai
Đường xa vạn dặm trăng mòn mỏi
Cát bụi vỗ về giấc ngủ say...
MD 06/17/02
LuânTâm
(1) Tú Uyên: Theo chuyên cổ tích, Tú Uyên được bức tranh vẽ một người con gái rất đep. Chàng mê say, đêm ngày nhìn ngắm, mơ tưởng, tương tư sanh bệnh. Quá cảm động, người trong tranh (vốn là tiên nữ) bước ra kết duyên cùng chàng!
(Trích trong TT HƯƠNG ÁO ,Minh Thư xb,MD.USA.2007,tr.325-327)
ĐỨT RUỘT THƯƠNG HOA
BÓNG TÌNH
Đã mấy chiều đi mấy chiều về
Đường con quen thuộc vẫn nằm mê
Mưa thương cành lá xanh mầm sống
Mưa cũng làm đau mái tóc thề
Xa quá buồn nâng biển hứng sông
Trời tây xế bóng nhớ trời đông
Đôi lòng chắc vẫn cùng trông ngóng
Một bóng mây thơm áo lụa hồng
Chuyện nào còn nhớ chuyện nào quên
Lưu lạc lâu đời thay đổi tên
Đổi họ để chôn vùi kỷ niệm
Lối mòn cát bụi đã kề bên
Thương vay khóc mướn tội xương tàn
Sóng to gió lớn chẳng đò sang
Không còn cổ tích không thần thoại
Hết đợi hết chờ hết thở than
Đắng cay tóc rụng mắt mù loà
Gậy mòn không chống nổi đường xa
Thôi đành bỏ cuộc chơi trốn kiếm
Trăng lặn bóng tình chôn bóng ma....
MD.12/11/08
LuânTâm
CHIỀU ĐI
Chiều đi
trên những lối buồn
Nắng mưa
thao thức ruộng vườn ngủ mơ
Chiều đi áo
mỏng hững hờ
Bước chân mê
hoặc đợi chờ long đong
Chiều đi môi
cũ phai hồng
Trường xưa
còn đó mà lòng vắng xa
Chiều đi tóc
xõa mượt mà
Dễ thương
ngon ngọt thật thà duyên quê
Chiều đi vai
lạnh hương thề
Đêm trăng hò
hẹn ngủ mê hết đò
Chiều đi phố
nhỏ mưa to
Áo ơi sao áo
để cho mưa vào
Chiều đi hờn
giận gót cao
Đất bằng nổi
sóng lòng đau đớn lòng
Chiều đi sắc
sắc không không
Khói sương
hờ hững má hồng phôi pha
Chiều đi yểu
điệu thướt tha
Thôi em đừng
khóc xe hoa vẫn chờ
Chiều đi
chân mỏi bơ vơ
Tiếng chim
gọi bạn còn ngờ tiếng em
Chiều đi
sóng nhạc dịu êm
Đàn ai dào
dạt nỗi niềm tóc tơ
Chiều đi
thương nhớ ngẩn ngơ
Biết đâu
duyên nợ mà chờ kiếp sau...
MD.05/25/1999
LuânTâm