CÒN ĐÂU
lửa đã về trời nước bỏ sông
đất buồn nhớ đỏ gót hư không
hoa khô mất dấu tình e thẹn
bóng điệu lang thang gió ẳm bồng...
*****
Ta đi trên những nẻo buồn
Áo bay xa vắng sân trường trống không
Ta đi trên những dòng sông
Tóc bay thơm gió mà lòng hoang vu
Ta đi trên lá
vàng thu
Mây hồng lỗi hẹn
mịt mù khói sương
Ta đi tìm chút
dư hương
Nghìn năm môi
lạnh thiên đường xanh xao
Ta đi tay trắng
trễ tàu
Áo nâu chân đất
dãi dầu hồn đau
Ta đi vào cõi
trăng sao
Con đường tình
sử mai sau hoang tàn
Ta đi hờn tủi
khói nhang
Mong chi bướm
trắng mai vàng mừng xuân
Ta đi kỷ niệm xa
gần
Chờ nhau mòn mỏi
mấy lần mất nhau
Ta đi trên những
đường tàu
Sân ga trơ trọi
một màu tối đen
Ta đi hiu hắt
ánh đèn
Đất trời đảo lộn
lạ quen hững hờ
Ta đi mơ chẳng
thành mơ
Mộng to mộng nhỏ
cuối bờ chiêm bao
Lệ đâu còn để
nghẹn ngào
Mắt đâu còn để
gửi trao mộng đầu
Tay đâu còn để
ôm nhau
Áo đâu còn để
ngọt ngào giữ hương
Tóc đâu còn để
vấn vương
Gót đâu còn để
mặt đường chờ mong
Môi đâu còn để
son hồng
Lời đâu còn để
mát lòng hương xưa
Sức đâu còn để
đón đưa
Hơi đâu còn để
nắng mưa đợi chờ
Tình đâu còn để
làm thơ
Bóng đâu còn để thẫn thờ nhớ nhung
Hoa đâu còn để thẹn thùng
Mênh mông rừng nhớ mịt mùng núi thương
Chiều đông tuyết trắng tha hương
Gọi tên em tưởng chung đường chung đôi…..
MD 07/16/03
LuânTâm
(Trích
trong Thi Tập” Hương Áo”,MinhThư xb,USA.1007,tr.268-269)
