XIN CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VIẾNG TRANG HƯƠNG ÁO

Thứ Hai, 2 tháng 8, 2021

RT 21272 Đọc HƯƠNG ÁO của LuânTâm- NGUYỄN PHỤNG

 Top hình ảnh lãng mạn nhất cho những người đang yêu 

THƠ VÀ CƠN BỆNH CỦA NÀNG THƠ

Đọc HƯƠNG ÁO của LuânTâm

Nguyễn Phụng

 

Hương Áo* là một tập thơ đặc biệt. Đặc biệt vì đó là một tập thơ dày cộm và mỗi bài thơ mang một số thứ tự để người đọc dễ tìm hay dễ nhớ. Điều hiển nhiên là giá trị thi ca của tập thơ không tùy thuộc vào số lượng bài thơ; đó là trường hợp của T.T. Kh. hay Trần Bích Tiên, tác giả này chỉ đến với người đọc qua một bài thơ độc nhất, “Nói Với Em Lớp Sáu” nhưng vẫn được nhiều người đọc miền Nam nhớ tên. Tuy vậy, với 360 trang chữ nhỏ chi chít và 151 bài thơ dài dằng dặc, Hương Áo thật là đặc biệt. Đặc biệt hơn nữa là Hương Áo không phải chỉ là một tuyển tập những bài thơ tình mà còn là một chuyện tình, một chuyện tình đẹp và buồn giữa người làm thơ và nàng thơ, bắt đầu từ quê hương miền Nam, Sài Gòn, Bến Tre, Long An và trôi giạt đến xứ Cờ Hoa này. Chuyện tình đó được lược lại trong mấy trang dưới đây với vài ghi nhận về hương vị thi ca trong câu chuyện.

1

Ngày xưa, khi yêu nàng, Luân Tâm, tác giả Hương Áo, đến với nàng bằng thơ; nhưng anh không biết làm thơ nên chỉ đọc thơ của thiên hạ để làm quà cho nàng:  

 

Anh chẳng biết đàn chẳng biết ca

Đọc thơ thiên hạ để làm quà

Cho em những lúc em không giận

Em cũng mừng vui, cũng thiết tha

(Liêu Trai)

 

Anh đọc nhiều thơ lắm -- thơ Nguyễn Bính, Xuân Diệu, Hàn Mặc Tử, Nhất Tuấn, Nguyên Sa… -- và đọc với giọng trìu mến, thiết tha. Ý thơ và giọng đọc của anh làm thành nhịp cầu thương yêu bắc qua giòng sông ngăn cách ban đầu và đưa đến bến bờ tình yêu thơ mộng của nàng. Tình thương yêu của nàng nở hoa kết nụ thắm tươi. Và từ đó họ thành đôi uyên ương, xây dựng một gia đình “như cổ tích như thần tiên” với người vợ hiền “như hoa đồng nội” trang điểm cho cuộc đời và “như nắng ấm đầu xuân” đem sự đầm ấm cho mai sau.

Nhưng những ngày nắng xuân ấm áp đó kéo dài chẳng bao lâu thì biến cố đau thương tháng 4 năm 1975 phủ xuống miền Nam. Như bao nhiêu người trai trẻ và trí thức khác, anh bị đẩy vào lao tù cộng sản, chịu bao đọa đày thân xác, khổ nhục tinh thần vì chứng kiến sự kém cõi, u mê của kẻ giam cầm anh. Anh đi tù biệt xứ, nàng phải phấn đấu với cảnh áp bức, nghèo khó cùng cực để nuôi con và lặn lội thăm anh; nàng là người vợ hiền, chung thủy và đảm đang.

Trong những ngày cúi mặt đối diện với gông cùm, tình yêu thương của nàng là hy vọng và nguồn sống của anh. Anh quyết phấn đấu để sống còn, để có ngày về sum họp. Và sau bao nhiêu năm dài chịu đựng, ngày đó đã đến. Tuy bên vợ con nhưng không kham nỗi một chế độ bán khai và không tình người, anh và gia đình trốn thoát quê hương để tìm đến đất tự do Hoa Kỳ. Tại xứ tự do này anh lại phải đối đầu với nhiều thứ khó khăn khác. Nhưng anh đã có nàng. Nàng giúp anh vơi bớt nỗi buồn tha hương và xây mộng ngắn mộng dài cho một cuộc đời mới. Với tình yêu thương và bàn tay của nàng, giấc mộng của anh đã thành sự thật; anh đã gầy dựng một mái nhà và một cuộc sống êm ấm trên quê hương thứ hai.

Nhưng rồi lại không may cho anh cho nàng và các con, gia đình yên ấm chưa bao lâu thì bỗng dưng sấm chớp bủa xuống mái nhà: nàng bị bạo bệnh.

Đất khách tảo tần chưa năm năm

Mua ngôi nhà mới chưa kịp nằm

Bỗng dưng sấm chớp tan tình điệu

Bệnh ngặt giữa đường tuyết lạnh căm

……..

Âu yếm nhìn nhau lệ bỗng tràn

Mõi mòn tìm mãi chút bình an

Mà sao trời đất gieo oan trái

Chưa ấm bếp hồng lửa bỏ than

(Đường Phai Nắng)

Cơn bệnh khiến nàng thành người bất lực, không thể lo cơm nước cho chồng con như những ngày nào. Anh thay nàng lo cho con và cố an ủi nàng với mấy lý do rất tình tứ: Anh lo cho con để nàng nghỉ ngơi; nàng cần tạm nghỉ tay làm bếp vì đã chịu cực nhọc quá nhiều trong những năm qua; và lành hay bệnh chỉ là sự đổi thay thường tình, như chuyện gió rồi mưa của đất trời:  

Em cực nhiều rồi lo nhiều rồi

Cũng cần ngơi nghỉ chỉ thế thôi

Cơm canh anh vẫn lo xong được

Con vẫn bên em vẫn nói cười

……………

Ốm đau tình vẫn nở thành thơ!

Kể như em nghỉ tay làm bếp

Trời nắng trời mưa chuyện bất ngờ

Cơm nóng canh ngon đã sẵn chờ

(Hương Áo)

Điều âu lo khác là nàng không thể tự lo cho chính mình vì tim phổi chẳng còn mấy sức lực và chân tay đã quên nhiệm vụ của chúng. Anh an ủi nàng và nhắc nàng cứ yên vui; anh sẽ lo hết mọi việc cho bản thân nàng, và anh bây giờ là chân tay và tim phổi của nàng:

Mây trắng vẫn bay trời vẫn xanh

Em là đầu óc tay chân anh

Là tim phổi là hơi thở

Là máu xương là mộng lành

(Hương Áo)

Và đáng buồn hơn nữa là cơn bệnh ngặt nghèo đó cướp đi tiếng nói ngọt ngào của nàng, tiếng nói đã bao lần làm anh ngất ngây và ghen tuông vì ngại rằng anh có thể mất nàng:

Giọng nói ngọt ngào ai cũng khen

Họ hàng người lạ lẫn người quen

Say mê yên lặng nghe em nói

Làm anh lo sợ làm anh ghen

(Hương Áo)

Và từ đó anh và nàng chỉ còn trao đổi tâm tình với nhau bằng tiếng nói thầm lặng. Dù là thầm lặng, tiếng nói đó không hề ngăn cách anh với nàng -- anh vẫn hiểu nàng, hiểu nàng như xưa, hiểu nàng lúc nàng buồn, hiểu nàng khi nàng vui -- và vẫn góp hai người lại thành một:

Im lặng nhìn nhau lòng hiểu lòng

Cần gì nói chuyện quá viễn vông

Em vui anh biết, buồn anh biết

Tuy gọi một đôi chỉ một lòng

(Hương Áo)

Và điều tối hậu anh muốn nàng ghi nhận là dù nàng đau yếu, không nói nên lời, nhưng anh may mắn vì vẫn còn có nàng; anh may mắn vì được sống bên nàng cho trọn kiếp người:

Dẫu bệnh mà em vẫn còn đây

Cho anh được sống trọn kiếp này

(Hương Áo)

 

Từ đó cuộc sống anh hoàn toàn thay đổi: Anh là nàng, anh thay nàng chăm sóc các con; anh là người “kết cỏ ngâm vành” để lo cho nàng. Anh đút cơm nước cho nàng, giúp nàng làm công việc mà nàng không thể tự lo cho thân thể mình và đọc thơ cho nàng nghe. Đọc thơ là những giờ phút ấm êm, trầm bổng, giúp anh tạm quên đi cảnh đời chung quanh. Và với nàng, đó là những giờ phút trông đợi hằng ngày, những giờ phút bình yên, khó kiếm. Không một một cử chỉ thương yêu nào qua giọng đọc của anh mà nàng không nhìn thấy; không một âm thanh nào nàng không ghi nhận; không một khoảng yên lặng nào mà nàng không hiểu, dù là một khoảng yên lặng sâu thăm thẳm -- khoảng yên lặng sấm sét của cơn giông hè trước khi trời đổ mưa.

Đọc thơ cho nàng nghe thành ra một gần gũi cận kề nhất của hai thân xác, một sự trao đổi giữa hai tâm hồn, một sự giao thoa giữa hai luồng giao cảm. Đọc thơ cho nàng nghe là một biểu lộ ân tình, một cố gắng để tìm về những ngày xưa tươi đẹp và một sự tiếp nối của sự sống.

Một chiều, như thường lệ, anh đọc thơ. Anh tình cờ đọc bài Tương Tư của Nguyên Sa để nhắc lại tình yêu si mê của anh đối với nàng ngày nào:

Tôi đã gặp em từ bao giờ

Kể từ nguyệt bạch xuống đêm khuya

Kể từ gió thổi trong vừng tóc

Hay lúc thu về cánh nhạn kia

 

Có phải em mang trên áo bay

Hai phần gió thổi một phần mây

Hay là em gói mây trong áo

Rồi thở cho làn áo trắng bay

…….

Anh chưa chấm dứt bài thơ nàng bỗng nhiên cất lên tiếng nói… Nàng đã nói và anh đã nghe lại tiếng nói của ngày nào, tiếng nói thương yêu… Anh khóc; anh khóc như trẻ thơ; anh khóc vì quá vui mừng…

Anh cảm ơn trời đất Đó là một ơn phước to lớn mà anh không bao giờ hiểu nỗi. Có lẽ, và có lẽ thôi, vì ngày xưa, đã bao lần nàng nghe anh đọc bài thơ này để chuyên chở khối tình si của anh, nàng thấu hiểu mối tình này, chấp nhận nó và cất giữ nó vào một chỗ trang trọng nhất trong tim óc nàng. Chiều đó, cũng đó với sự trìu mến đó và cũng với tần số rung động đó, giọng đọc anh đã tìm đến đúng nơi nàng chôn giữ khối tình si của anh, nên nàng thốt nên lời tạ tình…

Từ đó, đọc thơ cho nàng nghe là niềm hy vọng sáng tươi của gia đình -- hy vọng nàng sẽ nói líu lo như chim hót nơi hẹn hò ngày nào. Một ngày không đọc thơ là một ngày bỏ qua, một ngày không nghe thơ là một ngày vô vọng; mọi việc kể từ ngày đó, dù là tiếp tục, cũng là bắt đầu.

Mưa gió cũng qua nắng đẹp lên

Rồi em hết bệnh anh vẫn hên

Rồi em lại nói cười đầm ấm

Anh một bên và con một bên

          ………..

Anh muốn em đừng nghĩ viễn vông

Ngày mai nắng đẹp gót chân hồng

Em anh lành bệnh đời thêm mộng

Tay ấm bàn tay lòng ấm lòng

(Hương Áo)

2

Mấy chục bài thơ của Xuân Diệu, Đinh Hùng, Hàn Mặc Tử, Nguyên Sa, Nhất Tuấn… anh thì thầm bên nàng đã quá nhiều lần; nàng cần vài vần điệu mới. Nàng cần âm vang của dăm ba vần điệu khác lạ để cho qua hết ngày và để học lại tiếng nói thơ ngây ngày nào… nhưng biết tìm đâu bây giờ? Anh vốn không biết làm thơ mà chỉ đọc thơ của thiên hạ cho nàng nghe (và dù vậy, nàng vẫn rất thiết tha với những lời thơ đó). Vì lẽ đó, vì sự cần thiết đó, anh bắt đầu làm thơ:

Hò hẹn hay không vẫn đợi chờ

Yêu em anh bỗng biết làm thơ

Xin thời gian giữ nguyên màu má

Để nghĩ rằng em chẳng hững hờ…

(Tình Tứ)

Thơ anh viết từ nàng, chỉ cho nàng, và chỉ vì nàng. Thơ anh ghi lại những rung cảm của “phút ban đầu lưu luyến ấy” khi nàng là cô sinh viên Văn Khoa, hay ra vào thư viện:

Lối vào thư viện thân quen

Dư hương còn đó êm đềm tiếng ai

(Thẩn Thờ)

Mười năm chưa được cầm tay

Đêm đêm mơ tưởng tiếng ai gọi mình

(Áo Bay)

Thơ anh là tiếng thở dài thương xót nàng chịu cực nhọc trong những ngày anh bị đày đọa trong trại tù cộng sản:

Vợ con còn chút da bọc xương

Bữa cháo, bữa rau, muối pha tương

Còng lưng cày cuốc trồng khoai sắn

Tóc cháy da sần áo gió sương

(Tủi Thân)

Vẫn thiếu anh mà vẫn có anh

Áo nào con đắp suốt năm canh

Trong từng giây phút từng câu nói

Em dạy cho con sống thơm lành

Con nói ngây thơ em cũng vui

Mà lòng thương nhớ anh không nguôi

Trong con cũng có anh âu yếm

Em vẫn thương yêu nhất tiếng cười

(Nguồn Sống)

Thơ anh là lời cảm ơn nàng đã giúp anh xây dựng lại cuộc sống trên đất lạ quê người:

Xứ người lạ cỏ lạ cây

Lạ ăn lạ uống đêm ngày trở trăn

Ta như hạt cát sông Hằng

Mênh mông trong đục cũng bằng sắc, không

Trong vòng trời đất mênh mông

Đát lành chim đậu mà lòng chưa yên

Cũng may còn có vợ hiền

Ba con hiếu thảo tạm quên lưu đày

(Đường Trần)

Thơ anh chỉ viết cho nàng và chỉ mình nàng thưởng thức: anh đọc cho nàng nghe. Ngày xưa khi si mê nàng, anh dùng lời hùng biện để chinh phục nàng; và nàng là đối tượng duy nhất của lời hùng biện đó. (Lời hùng biện -- với với mỹ từ và cường điệu nhằm chinh phục một đối tượng nào đó -- thường không được ưa chuộng, nhất là khi những lời đó bị lạm dụng; nhưng may thay, lời “hùng biện” của anh ngày nào chỉ là những bài thơ trong sáng, tình tứ của ai đó được chuyên chở qua giọng đọc nhẹ nhàng của anh.) Bây giờ, sau những ngày giờ chăm sóc nàng, anh lắng nghe rung cảm trong lòng mình, anh nói với chính mình, nói cho chính mình nghe; và lời nói đó là thơ của anh.

Lời “hùng biện” ngày xưa nhắm vào một đối tượng bằng xương bằng thịt, nàng sinh viên kiều diễm Văn Khoa; và bây giờ, thơ anh là lời tự tình về tình cảm vui buồn rạt rào trong anh. Qua thơ anh, anh nói cho chính anh nghe. Dù anh đã ghi chép thơ trên giấy trắng mực đen, nhưng chỉ khi bên nàng anh mới thực sự làm thơ. Anh lúc đó là người tiền sử, không có văn tự; anh làm thơ bằng cách ca hát, kể chuyện, và nàng chỉ chợt nghe anh hát hay kể chuyện...

 

Ai đó đã từng suy nghĩ về câu nói bất hủ John Stuart Mill về thơ và người nghe thơ, “Eloquence is heard, poetry is overheard” (lời hùng biện được nói lên cho ai đó nghe còn thơ là âm vang mà ai đó chợt nghe) chắc phải nghĩ ngợi nhiều về thơ và nàng thơ của Luân Tâm. Ai đó dù không chấp nhận hoàn toàn hay bất đồng với John Stuart Mill về lối nhận định về thơ của ông, nhưng không thể không cảm nhận sự huyền diệu của thơ và sự mầu nhiệm của lời thơ chợt nghe và cơn bệnh của nàng thơ.

Anh cố đọc thật êm dịu nhưng rõ ràng để mỗi âm thanh khi đến với nàng biến thành một hình ảnh, hình ảnh ngày mới quen nhau, những lần đưa đón hẹn hò tại Bến Tre, Long An, sân trường Quốc Gia Hành Chánh hay giảng đường trường Văn Khoa... Mỗi bài thơ là một bức tranh lung linh, huyền ảo, đưa nàng về khoảng không gian mến yêu của quê hương mà anh và nàng đã dìu nhau đi qua và khoảng thời gian mộng mơ nào đó của tuổi đôi mươi. Và như thế anh tiếp tục làm làm thơ và đọc cho nàng nghe. Anh đọc thơ trong những đêm dài săn sóc nàng hay những lần đẩy xe lăn cho nàng đi dạo để ngắm bướm trắng và màu hoa áo trong đường chiều phai nắng:

Xe lăn ngơ ngác đường phai nắng

Bướm trắng bay theo hoa áo vàng

(Đường Phai Nắng)

Anh làm thơ để ca ngợi tình yêu nàng dâng hiến cho anh và lòng mang ơn của anh về sự dâng hiến đó. Nàng một thời nhan sắc khuynh thành, nhưng anh không mang ơn nàng vì “ngực ngãi môi trầm” theo kiểu Du Tử Lê, mà mang ơn nàng vì nàng là giòng thơ của anh, nàng là cuộc sống của anh, và nàng là hy vọng của anh.

Trong thơ, anh viết tên nàng để tỏ lòng mang ơn đó, nhưng không viết cầu kỳ hoa mỹ theo kiểu Paul Éluard -- viết tên người yêu trên bóng đêm huyền diệu, trên thỏi nắng chói chang của ngày dài, trên đôi cánh chim, trên chân trời…:

Sur les merveilles des nuits

Sur le pain blanc des journées

Sur les saions fiancées

J’écris ton nom

Sur les champs sur l’ horizon

Sur les ailes des oiseaux

Et le moulin des ombres

J’écris ton nom

(J’écris ton nom, Paul Éluard)

 

Anh chỉ viết một chữ ngắn gọn, Luân, tên nàng: 

Áo mới làm duyên để anh cưng

Tóc trưa vừa gội vẫn thơm lừng

Không làm cô giáo thêm tình tứ

Anh nguyện trọn đời gọi tên Luân!

(Trăm Nhớ Ngàn Thương)

 

Và chữ ngắn gọn đó gói trọn sự cưng chiều bao la, đang tràn đầy trong tim anh:

Nũng nịu chút chơi để anh cưng

Đút ăn đút uống anh càng mừng

Như những ngày xưa anh mơ ước

Trọn đời bồng ẳm chị Tư Luân

(Hương Áo)

 

Vì nàng anh làm thơ; vì nàng anh thành thi sĩ, nên anh phải có một danh xưng, một bút hiệu. Bút hiệu nóng hổi của anh, Luân Tâm, mang tên nàng và tâm nàng; và đó là tâm của Luân, tâm của nàng thơ. Anh làm thơ để ca ngợi cái tâm cao cả đó, cái tâm của sự bao dung trong tình yêu, của sự hy sinh cho con cái trong những năm tháng anh bị đày đọa trong trại tù cộng sản, sự chịu đựng trong những ngày nghèo khổ tiếp nối khi anh ra khỏi tù, và sự đảm đang trong những ngày khó khăn trên xứ lạ quê người. Cái tâm của Luân bao la như cái “tâm” mà nàng Thúy Kiều mà Nguyễn Du đã phác họa, cái tâm như trời đêm vời vợi, với nửa vành trăng và ba vì sao, “nửa vành trăng khuyết ba sao giữa trời” ().

 

Anh đề tên nàng và tâm nàng, “Luân Tâm”, như một lời tạ tình với nàng dưới mỗi bài thơ, dù ngắn hay dài, vui hay buồn, vừa ý hay không vừa ý. Anh viết “Luân Tâm” dưới mỗi bài thơ gởi cho bạn bè thân quen và những người mến nàng và hiểu nỗi đau khổ mà nàng đang trải qua; anh viết “Luân Tâm” dưới bài thơ đắc ý nhất để nhờ nhà danh họa Vũ Hối chuyển thành bức thư họa tuyệt vời để làm quà riêng cho nàng.  

3

Luân Tâm làm thơ để vuốt ve cơn đau của người bệnh bị mất hết khả năng sinh hoạt bình thường và tiếng nói loài người. Người bệnh hao mòn vì cơn đau thể xác và tiếc nuối một thời đã qua, trôi giạt giữa thực tại và mộng tưởng, suy tư trong một khung cảnh cấu thành bởi nhiều mãnh vỡ của quá khứ và tương lai. Thơ đọc cho nàng nghe -- thơ với nhiều nhạc tính, biến điệu, biến thể, điệp khúc và màu sắc -- là liều thuốc chữa cơn đau và ru bệnh nhân vào giấc ngủ ít mộng mị và vài giấc ngủ êm đềm…

 

Thơ Luân Tâm là tiếng nói của tiềm thức, một tiềm thức sâu thẳm, ghi nhận đầy đủ hình ảnh và âm thanh của tất cả biến đổi vui buồn của tình yêu đôi lứa, gia đình, quê hương và đất nước. Khi tiềm thức khơi dậy, hình ảnh và âm thanh ghi nhận bấy lâu vượt thoát ra ngoài và đó là thơ Luân Tâm. Thơ Luân Tâm như giòng nước tuôn trào lai láng, lắm khi băng qua vài quy ước thông thường về chữ nghĩa và hình ảnh. Người đọc chắc sững sờ vì chàng si tình của Luân Tâm trong tuổi đôi mươi mà còn “bú tay” như trẻ thơ; và người đọc cũng phải gắng gượng lắm mới tưởng tượng ra hình ảnh “chó điên cản đường”, “buồn trưa cỡi bò”, hay “chó già mèo trẻ chung vui”:

Sững sờ cây trả áo xanh

Trời thương biển nhớ cũng đành bú tay

Tình câm còn bóng hôn gầy

Em hoa chùm gửi ta dây bìm bìm

Áo quan nào cũng được khiêng

Bàng hoàng nắng rụng chó điên cản đường...

(Trả Áo Xanh)

 

Ngậm ngùi cắt rún chôn nhau

Nhện con rách lưới hàng rào buồn thưa

Vàng hoa nắng bướm đời xưa

Điệu ru nước mắt buồn trưa cỡi bò

Trầu tàn cau cũng chết co

Chó già mèo trẻ giả đò chung vui

(Khô Hoa)

Nhưng mừng thay, Luân Tâm không đi quá xa như nhiều nhà thơ siêu thực. Thơ anh không hề ngụ ý thuyết phục người đọc rằng ý thức đóng vai trò thứ yếu so với tiềm thức trong việc thai nghén và hoàn thành bài thơ để biện minh cho những ý thơ không hình thù, nối kết nhau vu vơ; thơ anh không chuyên chở lời phàn nàn rằng ngôn ngữ bất lực trong việc diễn đạt tiếng nói huyền ảo của tiềm thức để bênh vực cho lối dùng ý thơ và ngôn từ mới lạ nhưng tẻ nhạt, khô cứng.

Hương Áo không phải là một tập truyện thơ nhưng lại gói gém một chuyện tình, một chuyện tình đẹp và buồn. Tuy vậy, người đọc dù không biết gì về câu chuyện tình đó vẫn cảm nhận được hương thơ toát ra từ Hương Áo. Dù không biết gì về câu chuyện tình lâm ly giữa Roméo và Juliet, người rành điệu khi nghe hòa tấu khúc Romeo and Juliet của Tschaikovsky vẫn thưởng thức và ngợi khen nét nhạc tuyệt vời, biến chuyển theo từng gút mở của câu chuyện. Nhận xét này là một cách nói cầu kỳ nhưng diễn đạt được một điều đáng nói về Luân Tâm: Hương Áo rất là thơ:

Thơ tình yêu đôi lứa thật là ý vị:

Có hai con bướm theo rình

Hôn nhau để dạy chúng mình học hôn…

(Ca Dao)

 

Anh xin làm gió xuân tha thiết

Hôn trộm một lần thật đắm say

(Tình Tứ)

 

Thơ tình mẹ đậm đà và bao la:

Mẹ nuôi được một con heo

Bao nhiêu nồi cám, nồi bèo sớm trưa

Mà tiền chẳng đủ để mua

Cho con áo mới lên chùa dâng hương

Quản bao dãi nắng dầm sương

Quanh nhà bầu bí mướp hương mấy giàn

Bạc hà hành hẹ dưa gang

Khế chua bưởi ngọt bên hàng xoài tơ...

(Giấc Ngủ Chưa Yên)

 

Thơ tình quê hương rất thiết tha:

Nắng gắt trưa hè rộn tiếng ve

Chuồn chuồn nghiêng cánh hôn bóng ghe

Ngày mai có lẽ trời mưa lớn

Đám mạ xanh màu áo mới khoe

………..

Gà gáy dâng buồn tiếng võng trưa

Con chim chích nhỏ ru bóng dừa

Lá sầu riêng rụng khô bờ giếng

Hoa cải thẩn thờ nhớ tiếng mưa

(Tình Quê)

 

Và thơ thân phận người trai miền Nam sau Quốc Nạn tháng 4 năm 1975 thật là thấm thía:

Vui vẫn khóc, buồn vẫn cười

Bao nhiêu ngang trái tại người tại ta

Mất quê hương không cửa không nhà

Không tình không nghĩa hay là không không

(Cỏ Hoang)

 

Ta như ma đói như lục bình

Trôi nổi dật dờ chết lặng thinh

Con ong con kiến con lên mặt

Giả điếc giả câm giấu bất bình

(Tủi Thân)

*** *** ***

Hương Áo rất riêng tư, chỉ viết vì một người và chỉ đọc cho người ấy nghe. Hương Áo tuy không đem “rao bán” nhưng không sợ “người đời thóc mách xem”. Một người đọc, cho dù rất thóc mách nhưng với một chút bình tâm, cũng cảm nhận ngay rằng chuyện tình Hương Áo rất đẹp, ân nghĩa, thủy chung; và thơ Hương Áo rất hương vị, hương vị của chiếc áo đã nhốt trọn vẹn thời gian và thương yêu của một cuộc tình say đắm.

Nguyễn Phụng

 Những Bài Thơ Hay Về Mùa Hè Gợi Nhớ Những Ký ức Tuổi Học Trò - Đề ...

RT 21271 BỂ SẦU HƯ KHÔNG

 Nền Mây Trắng Xám, Khói, Không Gian đám Mây, Màu Xám Hình nền Vector để tải  xuống miễn phí

BỂ SẦU HƯ KHÔNG

Áo cơm che khuất mặt người
Bao phen dở khóc dở cười tủi thân
Thuyền xuôi nước ngược xoay vần
Trông mưa chờ nắng mòn chân dã tràng

Tình đời ấm lạnh xốn xang
Tình người điên đảo lỡ làng sớm trưa
Nghĩ thương ngọn cỏ gió đùa
Lang thang nóng lạnh bốn mùa đơn côi

Dòng đời hờ hững nổi trôi
Chân chim dấu thỏ rã rời vườn xuân
Người quen kẻ lạ người dưng
Quê hương mất dấu núi rừng khóc ma

Còng lưng đâu phải quá già
Mắt mờ đâu phải xót xa kiếp người
Chào nhau thêm tội nụ cười
Môi khô nghi hoặc má tươi giả đò

Mơ vùng nắng ấm thơm tho
Suối trong nước mát tự do vẫy vùng
Đêm tàn bến vắng rưng rưng
Tưởng đò ngang vẫn ân cần se duyên

Ngờ đâu oan trái lụy phiền
Trễ đò lỗi hẹn ai điên ai khùng
Biết đâu hoa cỏ sầu chung
Nhắc chi áo gấm ngại ngùng vinh qui

Không đành cũng phải ra đi
Không chừa dấu tích không ghi chuyện lòng
Sầu thu đuổi bắt sầu đông
Bao nhiêu mộng ảo qua sông qua cầu

Bóng chim tăm cá về đâu
Tóc rơi tuyết nhuộm bể sầu hư không …

MD.06/14/05
LuânTâm

Sương mù | Andre Luu

RT 21270 CÒN TRONG SỬ TÌNH

Ảnh đẹp: Thiếu nữ khoe sắc xuân mơn mởn bên hồ hoa súng

CÒN TRONG SỬ TÌNH

Thương câu lục bát nghĩa tình
Như hoa với bướm như mình với ta
Về thương gần đi nhớ xa
Thơ ngây chung tắm ao nhà sạch trơn

Thương câu lục bát dỗi hờn

Xoay lưng trần thế dạo đờn sông mây
Vuốt ve vơi dỗ ngọt đầy
Xuống sông giăng lưới leo cây hẹn hò 

Thương câu lục bát tròn vo
Trăng rằm chung bóng học trò chiêm bao
Trầu cau quấn quýt ca dao
Gót sen yếm đỏ môi đào hoa tiên

Thương câu lục bát giao duyên
Chèo đò vọng cổ mật ghiền sữa
Bà ba nón lá hương quê

Áo dài trong trắng tóc thề tương tư

Thương câu lục bát hiền từ 
Mẹ hiền tiên nữ thiên thư ngọt ngào
Cha hiền biển rộng trời cao
Trọn đời nhân đức vì sao bạc phần

Thương câu lục bát chung thân
Gối tay nhõng nhẽo vòng xuân mưa hồng
Nghìn xưa chung gánh hát rong
Nghìn sau yêu dấu còn trong sử tình...

MD.05/22/14
LuânTâm  


Chủ Nhật, 1 tháng 8, 2021

RT 21269 NHƯ TÌNH

Kinh nghiệm du lịch Cúc Phương, Ninh Bình (Cập nhật 09/2020)

NHƯ TÌNH
 
Gió trăng lẻo đẻo không tha
Như tình như nợ như ma quỷ cào
Nằng hồng ôm lụa bay cao
Bỏ vầng mây trắng chiêm bao trễ đò

Theo sương sớm quên hẹn hò
Chân chiều tàn vẫn quanh co kiếm tìm
Cỏ khô mi rụng bóng chim
Chưa no trăng mật aó tiên mất rồi

Lững lờ gió ngược dòng xuôi
Nước lên nước xuống giọng cười bỗng đau
Tóc còn hương ao còn màu
Còn đêm mưa nhớ kiếp nào ru em

Còn tình điệu còn hờn ghen
Còn khi tối lửa tắt đèn vẫn thơm
Còn chung aó còn chung cơm
Còn môi chết khát thèm hôn ngọt ngào 

Hỏi hôm nào hỏi chỗ nào
Hỏi con đom đóm bay vào vườn quen
Hỏi cầu dừa hỏi lá sen
Hỏi đêm xách nước soi đèn rửa chân

Sao rơi trăng rụng trắng ngần
Nghìn năm chết đói ai cần hơn ai
Buồn mưa trách nắng giận mây
Thì thôi ! Nát cỏ gãy cây làm hoà

Xuân về bướm lại mưa hoa
Trăng non pha sữa rừng già tắm hương
Xin thơm gối xin ấm giường
Đường hoa gọi nắng quê hương tuyệt vời…
 
MD 12/23/05    
LuânTâm


18 bức ảnh ngọt ngào chỉ có những đôi yêu nhau mới hiểu

RT 21268 Bút Tự của HQNT "ĐƯỜNG TÌNH CHỮ NGHĨA"













 

 

 

 

 

 

 

ĐƯỜNG TÌNH CHỮ NGHĨA

Bút lá tre ngây thơ mực tím
Ân tình chữ nghĩa mộng hồn quê
Gối sách mơ tiên duyên nợ hiếm
Thiên hương quốc ngữ thương trăng thề ... 
 
MD.07/11/21
LuânTâm
Thân cảm tặng "DUYÊN NỢ VĂN TỰ"
& TG.HOÀNG QUÂN NGỌC THÚY

 

 

RT 21267 ĐƯỜNG TÌNH CHỮ NGHĨA*&**

 

 

ĐƯỜNG TÌNH CHỮ NGHĨA*

Bút lá tre ngây thơ mực tím
Ân tình chữ nghĩa mộng hồn quê
Gối sách mơ tiên duyên nợ hiếm
Quốc ngữ thiên hương thương trăng thề ...
 
MD.07/11/21
LuânTâm
Thân cảm tặng "DUYÊN NỢ VĂN TỰ"
& TG.HOÀNG QUÂN NGỌC THÚY 
 

 Mẹo hay để có đôi tay đẹp và thon gọn - Thầy Thuốc Việt Nam

 

ĐƯỜNG TÌNH CHỮ NGHĨA**

Bút lá tre ngây thơ mực tím
Ân tình chữ nghĩa mộng hồn quê
Gối sách mơ tiên duyên nợ hiếm
Thiên hương quốc ngữ giữ trăng thề ...
 
MD.07/11/21
LuânTâm
Thân cảm tặng "DUYÊN NỢ VĂN TỰ"
& TG.HOÀNG QUÂN NGỌC THÚY 
 

 Buồn Ngủ đêm Hình ảnh | Định dạng hình ảnh PSD 400081001| vn.lovepik.com

RT 21266 DÂY OAN CỘI PHÚC

Hình ảnh xưa ở miền Bắc thời Pháp thuộc - Hình ảnh Việt Nam xưa & nay

DÂY OAN CỘI PHÚC
 
Xóm chùa xóm chợ ân duyên nợ
Bể khổ qua cầu mộng bình an 
Đổi đời cay đắng thêm thương nhớ
Cội phúc dây oan khói chân nhang...
 
MD.08/01/21
LuânTâm 
Thân cảm tặng"TẢN MẠN XÓM CHÙA"
& TG.KIM LOAN
 
van huu 13 - hinh anh phu nu vn trong van chuong viet