PHƯỢNG HỒNG MỰC TÍM ÁO TRẮNG BAY
PHƯỢNG HỒNG MỰC TÍM ÁO TRẮNG BAY
MẸ HIỀN HÒN ĐẤT SÉT KHỔ QUA
Hồi nhỏ con thường đau yếu suốt
Kén ăn sốt rét cảm cúm hoài
Đau gan sôi ruột xanh èo uột
Cha cõng mẹ bồng ru liền tay
Nhà nghèo nhiều con bầy nheo nhóc
Lợn kêu gà vịt chó mèo la
Mòn chân má nám khô cháy tóc
Mẹ hiền hòn đất sét khổ qua
Chiếc áo dài nâu từ ngày cưới
Đôi guốc vông đồng cổ
tích quê
Cây dù kỷ niệm thương rách rưới
Mẹ khâu cất kỷ lửa hương thề
Ngon ngọt dành cho chồng con hết
Kho khô cơm nguội mẹ đỡ lòng
Mưa bụi gió bay hương bồ kết
Mồ hôi nước mắt gặt hái đông
Có lần trái trắng ăn cháo trắng
Với đường ngán quá con khóc nhè
Mẹ ôm hôn dỗ ngoan mẹ thưởng
Lòng gà kho tiêu thơm khỏi chê
Nhưng thầy thuốc chưa cho ăn mặn
Chịu thương chịu khó mẹ ru thương
Lòng gà kho tiêu cho con ngửi
Con mới chịu ăn cháo với đường
Trời cao bể rộng soi lòng đất
Sinh thành dưỡng dục ân đức sâu
Mẹ tiên cha phật tình thân thật
Chưa kịp đáp đền đứt bóng câu
Ngày đêm thương mẹ cha đau mắt
Nghìn trùng sương khói gió mây tan
Không chờ lễ mẹ lễ cha nhắc
Hương đăng trà quả lệ canh chan
Nơi đó chắc không còn giặc cướp
Không buồn không khổ không đói lo
Nơi nầy con cháu an bình nhớ
Cha mẹ trong tim trong hồn thơ...
MD.05/10/12 (Mùa Lễ Mẹ,Mother's Day 2012)
LuânTâm
ÁO BAY VÀO MỘNG
Nhớ em tiên cá tâm đồng
Thơ ngây má đỏ môi hồng gót sen
Ngày xưa chưa dám làm quen
Đèn khuya gác trọ chong đèn tương tư
Áo bay vào mộng hương dư
Tóc bay vào mộng tình thư học trò
Ngập ngừng hồi hộp ốm o
Gỉa đò qua ngõ thăm dò bóng hoa
Ngày không gặp ba năm xa
Thẹn thùng yểu điệu thước tha lững lờ
Gia nghiêm núi cấm câu thơ
Hờn mưa giận nắng xác xơ sao đành
Giấy hồng mực tím thơ xanh
Kẹp trong sách gửi mộng thành thân thương
Run tay lưu bút bãi trường
Chưa thề hứa đã tình vương tiên bồng
Thương em cào tuyết chiều đông
Thơ ngây sầu mộng phai hồng gót sen
Anh về nhóm lửa hương quen
Tri âm chung bóng tim đèn hoa xuân....
MD.12/20/13
LuânTâm

BẾN NHỚ THUYỀN TRĂNG
NẮNG
Hôm nay nắng dậy muộn màng
Buồn vui lẫn lộn nắng vàng bước đi
Ve kêu đất khách lạ kỳ
Bâng khuâng nhớ nắng tình si quê mình
Nắng trêu áo nắng tỏ tình
Nắng thơm hương tóc nắng nhìn ngẩn ngơ
Nắng sôi nổi nắng hững hờ
Nắng ôm vòng ngực nắng chờ hôn môi
Nắng nũng nịu nắng lả lơi
Nắng yêu chết khát nắng trôi dịu dàng
Mai sau nắng vẫn mơ màng
Trong chăn trên gối hay tan theo người...
MD 07/15/05
Luân Tâm
(Trích trong TT"HƯƠNG ÁO", Minh Thư
xb, MD/USA 2007, tr.208)
QUÊ HƯƠNG TÌNH NGHÈO
Mẹ ngồi đếm lá khô rơi
Thương con nhớ cháu rã rời xương da
Mẹ đi trồng cải tưới cà
Thương cây nhớ cội khổ qua đèo bồng
Mẹ về nhặt trái sầu đông
Thương bèo nhớ bọt nhãn lồng lia thia
Mẹ chân đất lạnh đầm đìa
Thương sông nhớ núi mộ bia lở bồi
Mẹ run tay vò chè xôi
Thương chồng nhớ cháu con côi đoạn trường
Mẹ còng lưng gánh tuyết sương
Thương trăng nhớ gió quê hương tình nghèo
Mẹ nằm nhang khói hắt hiu
Thương mưa nhớ nắng chín chiều ca dao
Mẹ tiên kể chuyện vì sao
Thương ân nhớ nghĩa ngọt ngào lời ru…
MD.04/16/13
LuânTâm
ÁO RÊU XANH
Bỏ cuộc đời rồi người đi đâu
Nghìn măm đất lạnh có chiêm bao
Hay còn vất vưởng theo mây gió
Mưa nắng xương tàn thôi hết đau
Đã lỡ sinh vào cõi phù sinh
Biết đâu đêm tối đâu bình minh
Biết đâu chân thật đâu gian dối
Lủi thủi đường khuya bóng giận mình
Dốc núi bơ vơ gốc thông già
Bốn muà ấm lạnh cũng phôi pha
Chỉ còn chút bụi hồng lưu luyến
Trăng lặn sao mờ chẳng nỡ xa
Tay ngủ trong tay nắng ngọt ngào
Phút giây hạnh phúc tựa chiêm bao
Trăm năm ai hẹn ai lỗi hẹn
Còn nhắc làm chi chuyện kiếp nào
Ai bảo hoàng hôn lắm mộng mơ
Chiều thêm tình tứ dệt thành thơ
Áo bay tóc rối chân chim sẻ
Rồi cũng xa vời cũng hư vô
Nói chi trăm nhớ với nghìn thương
Vườn xưa hoa cũ có còn hương
Hay đã xác xơ mầm khô héo
Như lòng vắng lạnh gửi gió sương
Bên kia cuộc sống thực mơ hồ
Có nghĩa gì đâu chuyện đợi chờ
Mây vẫn vô tình mưa vẫn ướt
Đường con quen thuộc vẫn bơ vơ
Có muốn tìm nhau cũng trễ rồi
Bao nhiêu hờn tủi nước đá trôi
Hoang vu từ độ từ độ vừa quen biết
Ngăn cách từ trong tiếng gọi mời
Nghìn xưa đã có bao biệt ly
Người già đưa tiễn người trẻ đi
Đoạn trường không thể so hơn kém
Kỷ niệm gấm hoa có nghĩa gì
Còn đâu hơi sức để khóc than
Lá thu chết ngộp lối thu vàng
Trời quen đất lạ lòng sương khói
Một chút hương xưa cũng lỡ làng
Bụi mờ sách cũ áo rêu xanh
Còn màu kỷ niệm xin để dành
Cho bướm thơ ngây bay vào mộng
Khóc thương duyên nợ đã không thành
Dấu chân người cũ đã xa xăm
Gió núi mưa rừng chẳng viếng thăm
Sao rơi đêm lạnh thuyến không bến
Tăm cá còn đau bóng chim nằm
Tuổi thơ có mộng có ngọt ngào
Thì xin trả sách cho nghìn sau
Bao nhiêu vinh nhục bao cay đắng
Đã đủ kinh hoàng lạc mất nhau
Trước cũng không mà sau cũng không
Nhẹ nhàng dạo bước vào hư không
Sen vàng huệ trắng lòng mây trắng
Vô tận bềnh bồng như biển sông...
MD.08/10/02
LuânTâm