
BÓNG CƯỜI BÓNG KHÓC BÓNG NGÂY THƠ
Thơ thẩn nghìn năm bóng mịt mù
Bụi không nắng chết áo tàn thu
Mồ hoang xương trắng rêu xanh tủi
Cát lặn bụi căm đá gục đầu
Ai đã về rồi ai còn đi
Mưa che núi lạnh nhớ nhung chi
Hờn mưa giận nắng cành khô lá
Mây trôi gió thoảng sương khói gì
Hỏi trời hỏi đất hỏi trăng già
Sao nỡ giận hờn bướm bỏ hoa
Nghìn xưa vó ngựa sầu chinh chiến
Bao kẻ không mồ ai xót xa
Tiếng khóc đêm đen hận lãnh cung
Bao nhiêu hương sắc tàn phai chung
Đường đau oan nghiệt hơn ma quái
Đày đoạ nhau còn nói nhớ nhung
Rồi một ngày kia cũng phải xa
Bao nhiêu trăng gió bao cành hoa
Chỉ còn giọt lệ hồng pha máu
Xương cốt điêu tàn hết thịt da
Đường trước nẻo sau bước mịt mờ
Lòng đau mong gửi một vầng thơ
Nhưng không kịp nữa tay chân lạnh
Bóng cười bóng khóc bóng ngây thơ….
MD 01/24/03
LuânTâm
