HỒNG ÂN GIAO THỪA
XUÂN HỒNG HOA CHÚC
HỒNG ÂN GIAO THỪA
XUÂN HỒNG HOA CHÚC
NĂM CÙNG THÁNG TẬN TRẦN
AI
Năm cùng tháng tận trần ai
Tiễn ông bà Táo đắng cay chầu trời
Rồng tiên trăm trứng nổi trôi
Dấu buồn ngơ ngẩn nghìn đời lửa than
Năm cùng tháng tận ngựa hoang
Đồng khô rừng tuyết trăng tàn vì sao
Đá mềm chân cứng chiêm bao
Mòn gông dựng nước xé rào văn minh
Năm cùng tháng tận giật mình
Thiên thu trường hận câu kinh kệ cầu
Bóng trăng bóng gió bóng sầu
Bóng câu cửa sổ bạc đầu trắng tay
Năm cùng tháng tận bắp khoai
Muối dưa cóc nhái học bài ấm no
Khéo cong khéo quẹo khéo co
Khéo lươn khéo lẹo khéo cho khéo đòi
Năm cùng tháng tận nhớ lời
Cướp đêm đen giặc ngày lòi mặt quan
Muôn năm vạn tuế bạo tàn
Đầu rơi máu đổ xương tan bia cười
Năm cùng tháng tận rong chơi
Bọt bèo không tết chợ trời không hoa
Chim quyên cu đất đa đa
Ngậm cười chín suối thương ca dao vàng
Năm cùng tháng tận xe tang
Sụp hầm mắc bẫy gãy càng tréo ngoe
Đá xanh nhỏ lệ xôi chè
Cu kêu ba tiếng sau hè chôn nhau
Năm cùng tháng tận thương đau
Tâm hương tảo mộ làm sao an bình
Mẹ cha em chị anh linh
Tiền nhân tử sĩ quê mình chìm châu
Năm cùng tháng tận gục đầu
Bóng mây cởi áo qua cầu nhân gian
Hư không áo gấm về làng
Táo quân lơ láo đầu hàng thần no
Năm cùng tháng tận học trò
Sơn cùng thủy tận khôn dò gai chông
"Có xáo thì xáo nước trong
Đừng xáo nước đục đau lòng cò con"(1)
Năm cùng tháng tận nước non
Chim hồng lạc tổ tiên còn bóng bay
Năm cùng tháng tận trần ai...
(1) Ca dao
EM VỀ HÔN TẾT MỚI THÀNH THƠ
Chờ em tóc rụng trăng ăn tuyết
Chôn bóng tương tư đào đá đông
Tim còn thoi thóp chờ ăn tết
Nhà trống vườn không bếp tro không
Nhớ em hồi nhỏ hiền ngoan lắm
Chỉ đòi nhõng nhẽo với anh thôi
Thèm me thèm kẹo thèm xoài tượng
Vú sữa mãn cầu khế ngọt ơi
Nhớ em tay đói chân khát nhớ
Chung dù chung nón chung áo mưa
Tóc tiên dài ấm hôn mê má
Đường tình hoa nắng cưng đón đưa
Em còn sợ đỉa sợ chuột đồng
Sợ càng cua kẹp ham bắt còng
Đòi nuôi tôm tích nuôi nhái bén
Bị vịt trống cồ ăn khóc ròng
Em thương em tưởng anh Chàng Nhái
Mãn hạn đọa đày sẽ bớt phèn
Biết nói nhiều lời hoa thơm bướm
Ngọt ngon hơn nữa cho cưng khen
Anh cũng tưởng em là Kiểng Tiên
Nên càng gắng học hết dầu đèn
Cho không đến nỗi em thất vọng
Xấu hỗ với bà con xóm giềng
Hồi đó trẻ con mà vui quá
Trái chuối thẻ đường cũng chia hai
Bánh phồng bắp nấu khoai mì nướng
Hai đưá ăn chung mộng học bài
Cho nên có lúc em không ngoan
Cưng em nhiều quá anh đầu hàng
Không dám giận hờn đau kỷ niệm
Than thở làm đau mộng son vàng
Chưa cưới đã thơm quá ngọt ngào
Chung tim tuyệt đỉnh trăng hứng sao
Ru mây dỗ gió hoài thương nhớ
Cũng đành đói bụng chờ rước dâu
Qua bao sóng gió bao bể dâu
Ác mộng đổi đời tưởng mất nhau
Chân trời góc biển sầu lưu lạc
Hồng ân mình vẫn trầu quấn cau
Vậy mà tết đến em đi chợ
Sao không cho anh được đi theo
Cho anh xách giỏ cho em khỏe
Liền cánh liền cành vui sam đeo
Em nói cho anh được nghỉ ngơi
Đã có con trai cưng đưa rồi
Lái xe cũng giỏi hơn anh nữa
Anh chóng ngoan chờ em cưng ơi
Cũng đành khát sữa bú tay thôi
Đứt ruột giả đò vui cưng ơi
Chờ em anh vẫn chờ muôn kiếp
Mà cũng đau lòng sợ hụt hơi
Biết có hay không còn kiếp nào
Mình yêu nhau thực không chiêm bao
Bây giờ không quý không ôm chặt
Nếu lỡ...Mình không thể sống đâu
Thôi đành mài mực buồn thơ thẩn
Ruột tằm có đứt vẫn vương tơ
Hồn thơ anh đã cho em hết
Em về hôn tết mới thành thơ....
MD.01/21/09
(tức ngày 26 tháng Chạp năm Kỷ Sửu)
LuânTâm
NỤ HỒNG ÂN THƠ
TAY BẾ TAY
BỒNG
Nợ nghìn kiếp trước nghìn kiếp sau
Em từ tiên nữ sợ ngôi cao
Ôm anh vá áo hồn hoa đá
Bồng bế cò con vẫn ngọt ngào..
Thương em tay bế tay bồng
Mò nghêu gặp ốc tránh còng gặp cua
Tranh giành đen đỏ chào thua
Ta ôm bể khổ tưởng bùa bình yên
Em từ thần cởi áo tiên
Ru em ta sợ sầu riêng tắt đèn
Em từ bưởi ngọt cho khen
Ta chờ chuột rút mon men chung mền
Trăng còn nhớ gió không
quên
Em bông gòn vẫn dịu êm tròn mình
Ta từ đầu gối đóng đinh
Lợn kêu con khóc giường tình kẹt râu
Hình như ta cũng có giàu
Một lần trúng số cau trầu cưới em
Sợ người không được hoá ghen
Ta đâm giấu cả lạ quen giả vờ
Từ em bỏ dạy chạy tơ
Ta rong chơi giữa bụi bờ chông gai
Vẫn đau tháng đọa năm đày
Bồng con con khóc tưởng bay nóc nhà
Ru con bỗng hoá ru ta
Bồng em ta bỗng thây ma tiếc đời
Thêm mê nắng ấm quanh đồi
Thèm thơm nước suối lẻ loi sau chùa
Câu kinh tiếng kệ mất mùa
Quân cờ chén rượu tiễn đưa nhập nhằng
Em từ Chức Nữ Chị Hằng
Ta như sợi tóc kẻ răng đèo bồng
Hai tay nhìn lại cũng
không
Hai chân treo ngược giữa lòng đỏ đen
Rất quen mà cũng không quen
Rất chê mà cũng rất khen ngon lành
Em từ mua khế bán chanh
Ta ôm hương rượu để dành trích tiên
Từ em không giận có phiền
Không khi có dễ không yên có bình
Ta từ bèo cám ao sình
Tím xanh cà pháo bạc tình dưa gang
Em từ bóng xế dã tràng
Ta như bụi bám chân nhang đi về
Em từ không ghét không
chê
Ta thêm lì lợm bỏ bê vịt gà
Thương trời nhớ đất bao la
Từ sông nhớ núi từ hoa nhớ người
Từ đau thương khóc mồ côi
Nửa trôi nửa nổi nửa ngồi nửa đi
Từ đen hoá trắng nhiều khi
Từ khôn hoá dại từ chì hoá thau
Tưởng mình trước hoá ta
sau
Mưa dầu nắng lửa đạo bào hết duyên
Lạy trời em được bình yên
Nuôi con nuôi mẹ cảm phiền không ta
Hết ham chân vịt đầu gà
Ta thèm cơm nguội tương cà ngày mưa
"Ngồi buồn nhớ Mẹ thuở xưa
Miệng nhai cơm búng lưỡi lừa cá xương"! (1)
Ta đi không lối không
đường
Mơ hồ như bóng quê hương gục đầu
Cũng may còn chiếc áo nâu
Em che con đắp đêm thâu đoạn trường
Không vô thường không hữu
thường
Ta như sương khói quên đường chiêm bao...
MD 03/19/06
LuânTâm
(1) Ca Dao
(Trích trong TT”HƯƠNG ÁO”,MinhThư xb, MD/USA..2007,tr.332-334)