TIÊN TRONG HỒN TA
TIÊN TRONG HỒN TA
CHO ANH NỢ EM
Nợ em đôi mắt biết cười
Biết mơ biết mộng cho lời tròn vo
Nợ em vòng tay học trò
Biết hương biết lửa cho đo êm thèm
Nợ em nốt ruồi biết ghen
Biết bay biết đậu cho mềm cắn câu
Nợ em gót nhỏ hồng cao
Biết thương biết nhớ cho sao sáng trời
Nợ em suối tóc biết bơi
Biết thơ biết nhạc cho đời cảo thơm
Nợ em gối da biết ôm
Biết ru biết dỗ cho hôn đào tình
Nợ em vai sữa biết xin
Biết hồng biết trắng cho nhìn ướt mơ
Nợ em vòng eo biết chờ
Biết trăng biết gió cho thơ chín từng
Nợ em lưng ong biết xuân
Biết ca biết múa cho mừng tuyệt chiêu
Nợ em đồi mộng biết yêu
Biết thơm biết ngọt cho niu nâng lời
Nợ em môi mật biết sôi
Biết nho biết rượu cho đời ngất ngây
Nợ em áo ngủ biết bay
Biết bùa biết phép cho say vỡ bờ
Nợ em yểu điệu biết mơ
Biết hiền biết dịu cho thơ tiên bồng
Nợ em tấm mẳn cưng chồng
Biết mưa biết nắng cho trong trắng ngoài
Nợ em cho biết thiên thai
Biết ơn biết nghĩa cho hoài hoa tươi
Nợ em giọng nói tuyệt vời
Biết đường nhõng nhẽo cho lôi cuốn người
Nợ em đôi mắt biết cười...
MD.06/15/11
LuânTâm
CHÍN CHIỀU RUỘT ĐAU
Phải cho còn mẹ còn cha
Cháo rau hủ hỉ tương cà cũng vui
Nhà cao cửa rộng quê người
Không cha không mẹ cụt đuôi cút rừng
Khô hoa cháy bướm tàn xuân
Đắng cay chua xót chín từng bể dâu
Tuyệt giống cau tuyệt giống trầu
Đường về cổ tích thương đau đầu hàng
Thâu đêm thao thức lệ tràn
Nằm gai nếm mật đò ngang trái bần
Cho roi cho vọt nên thân
Lầm bầm tức tưởi bao lần tím gan
Nát tim hối hận muộn màng
"Không cha không mẹ như đàn đứt dây"
Nhân tình ấm lạnh leo cây
Đường hầm nước đá đông đầy mồ côi
Gượng ăn gượng nói gượng cười
Hư danh ảo ảnh ngược xuôi bọt bèo
Cò con lủi thủi hẩm hiu
Chim con khôn lớn chín chiều ruột đau
MD.07/01/11
LuânTâm
HỒNG ÂN MẸ VỀ
HOA CHANH
Mưa buồn buồn nhớ không buồn ngủ
Thơm cưng cưng quá nhớ ngày xưa
Theo mẹ lễ chuà khoe áo tết
Len lén nhìn nhau cùng thẹn thuà
Hoa đào trước cổng đôi chim sẻ
Tắm nắng rỉa lông hồng khoe duyên
Buồn vui ngơ ngẩn hồn như đã
Đường vào cổ tích gặp Giáng tiên
Chẳng lẽ bắt đầu đánh vần yêu
Thương suối tóc dài tiên bao nhiêu
Làm sao gặp lại mưa hôn nắng
Chiêm bao suốt tháng sao mất tiêu
Cam sành quê ngoại dưà quê nội
Như đã trăng thề thương không đau
Mộng đầu mộng cuối chung hồn mộng
Phướng động gió đùa bóng hoả châu
Đường buồn đi học buổi đầu tiên
Mẹ dắt tay thương ấm dịu hiền
Vẫn quá đau lòng thèm được gặp
Đôi mắt bồ câu không tuổi tên
Bàng hoàng như mộng bà ba trắng
Guốc đỏ tóc dài cài hoa chanh
Tiên cá lên bờ hoa thục nữ
Chung trường chung lớp mộng hồng xanh
Hồi đó trường quê nghèo một lớp
Hủ hỉ chung nhau học trò nghèo
Lớn nhỏ gái trai đều sơ học
Lớp tư lớp năm lộn tùng phèo(1)
Ở nhà ba dạy anh học trước
Đọc viết trơn tru mới đến trường
Nên được thầy cho làm trưởng lớp
Phụ thầy chỉ dạy em nhỏ thương
Anh như trúng số lên mây xanh
Ngày đêm ướp mộng đóa hoa chanh
Tóc tiên suối nhớ nguồn thương nhớ
Con đường đi học quá thơm lành
Bỗng lớn khôn hơn cha mẹ tưởng
Sôi kinh nấu sử chẳng đợi rầy
Còn đòi đi học riêng mình nữa
Khỏi mất công mẹ đưa hằng ngày
Người ta cũng giống y mình thôi
Cũng đã hình như có lẽ rồi
Đôi cánh chim non lông chưa đủ
Đã mơ liền cánh mộng chung đôi
Ai chờ ai đợi ai đưa đón
Đường mòn thương quá những dấu chân
Bước trùng nhau bước bên nhau hẹn
Mưa nắng chung dù nón thêm thân
Mỗi lần anh dạy em tập đọc
Tập viết hay làm toán cộng sai
Giấu thầy che chở không khẻ thước
Sợ đau lòng mình tủi thân ai
Hoa đồng cỏ nội sao thơm quá
Chia nhau bắp nấu nắm xôi vò
Trước hoa mắc cỡ sau đỉa đói
Ăn mãi thêm ghiền thiếu ốm o
Bóng câu thơ dại bầy chim én
Hoa vàng bướm trắng nắng thơm lành
Trường tỉnh trường làng mình sam biển
Như đã ăn thề em với anh
Ngày buồn đứt ruột chia tay tạm
Bên bến sông buồn không bóng đò
Cầm tay nhau khóc như mưa bão
Mai anh xa lắm học Mỹ tho
Chưa biết hôn môi như thế nào
Nhớ đôi chim sẻ cổng chuà cao
Chung môi nhóm lửa hai thành một
Thơm thơm ngon ngọt thấu trăng sao
Nhét đầy túi áo anh hoa chanh
Và sợi tóc mai em dỗ dành
Năm sau em cũng qua bên đó
Anh ráng chờ em cưng nha anh
Cha mẹ hai bên đều thân thích
Gìn vàng giữ ngọc chung sử kinh
Chờ ngày phượng nở anh áo gấm
Em áo hoa hồng hương văn minh
Chiều tàn cò trắng không đồng lúa
Chưa chịu rời yêu mê học hôn
Sợ cha mẹ đợi đành mếu máo
Dìu em tận ngõ mưa môi còn
Cưng bỗng nhón chân cong môi cắn
Tai anh da rách đau thương mềm
Chơi vơi chợt hiểu cưng làm dấu
Cho anh mê cưng không thể quên
..........
Ngoài kia con đã ngủ êm
Cưng ơi cắn lại thiệt mềm thiệt đau
Cho anh sống lại ngày nào
Học hôn tuyệt đỉnh chiêm bao còn thèm....
MD.01/125/09
LuânTâm
(1) Lớp tư ,lớp năm hồi xưa tức là lớp 1, lớp 2 ngày nay
KHÔNG MÀU
Muốn khóc mà không khóc được đâu
Bây giờ mình đã thực xa nhau
Em như sương khói như mây trắng
Không thể yêu anh đến bạc đầu
Trở lại đường xưa tìm dấu chân
Chỉ còn cỏ úa bụi xa gần
Áo nào vương vấn hương mê đắm
Gió thoảng mơ hồ thương gót chân
Từ cõi mịt mùng bụi vẫn bay
Hay là đời đã hết đêm ngày
Nắng hồng tan biến vào vô tận
Áo ngắn áo dài thôi hết thay
Tay cũng không mà chân cũng không
Hồn đâu còn để gặp môi hồng
Mai sau ai khóc ai cười gượng
Bên mộ người dưng kể chuyện lòng
Kỷ niệm đầy vơi rủ nhau về
Nơi nào hoa cải áo vàng quê
Nơi nào hoa bưởi thơm đầy tóc
Để bướm chung tình mãi si mê
Nếu được thành ma cũng đỡ rồi
Cũng còn được rủ nhau dạo chơi
Còn nhìn nhau được còn yêu được
Gặp gỡ vườn hoang hẹn cuối trời
Biết có hay không một kiếp nào
Không còn ngăn cách không thương đau
Hai lòng chung một vầng trăng sáng
Góc bể chân trời vẫn có nhau
Phaỉ chi không chợt nắng chợt mưa
Không giận hờn quên trễ đón đưa
Đường tình vẫn nở hoa màu cưới
Chắc vẫn còn nguyên chuyện đời xưa
Suối nước nào trong đến nghìn sau
Cành rong bé bỏng đến không màu
Em như cánh nhạn qua dòng suối
Hình bóng đâu còn nẻo chiêm bao
Anh như đom đóm lượn quanh hè
Hiu hắt đêm tàn thêm tái tê
Tìm em mấy kiếp rồi chưa gặp
Không bến không bờ không ngựa xe
Lệ nào dành để khóc cùng nhau
Lần cuối hẹn hò trong chiêm bao
Sao không cười noí không nũng niụ
Bên gối mê say thực ngọt ngào…
MD 08/24/03
LuânTâm
(trích trong Thi Tập Hương Áo MinhThư xuất bản,Maryland/USA.2007, tr.114-115)