BUỒN VUI XEM BÓI
BUỒN VUI XEM BÓI
NHỚ QUÁ TRỜI ƠI EM BIẾT
HÔN
Nhớ quá trời ơi em biết hôn
Dòng sông nho nhỏ xoả tóc ôm
Lục bình bông súng nghiêng thành mộng
Chung trái bần xanh ngọt sạch trơn
Mỗi ngày hai bận qua cầu gió
Mưa chia bắp nướng nắng hoa tươi
Nhìn trước nhìn sau không người ngó
Bắt đền anh cõng em mới cười
Một lần em em bắt gặp mình
Vừa vội cầm tay say đắm nhìn
Dọa mét mẹ la cha đòn sợ
Chung quà nhỏ mới tha tội tình
Mấy ngày hoa héo đau lòng bướm
Rón rén đón đưa mắt mưa ngâu
Nhớ thương hương môi thèm bắp nướng
Đánh liều bí mật chim bồ câu...
MD.11/11/14
LuânTâm
NHỚ EM LỆ ĐÁ ĐÓNG
ĐINH
Sương thương dại khói nhớ khờ
Sao mờ trăng lặn đợi chờ tan xương
Suối khô sông cạn còn thương
Mây bồi gió lở đoạn trường ngây thơ
Hương quê bóng điệu
mịt mờ
Đầu thai mấy kiếp tình cờ bồng em
Chung hồn núi lạ sông quen
Tưởng thông tim được chung đèn sử kinh
Bỗng tình lệ đá đóng
đinh
Thương lời nhớ chữ đói nhìn vòng thơ
Nghìn xưa mộng vẫn ỡm ờ
Cũng đành bó gối thẩn thờ bóng bay
Cùng khóc mướn cùng
thương vay
Mê hồn bụi bám gót giày đong đưa
Đau lòng hờn nắng giận mưa
Giả đò cách mặt mà chưa xa lòng
Đợi ngày lúa trổ đòng
đòng
Hoa chanh hé nhụy nhãn lồng chiêm bao
Tình về trầu quấn yêu cau
Bắt đền nhõng nhẽo yêu đào hoa mưa ....
MD.05/27/08
LuânTâm
NHỊP TIM ĐÈN SÁCH THƠ NGÂY
TIỄN ĐƯA
Có không hơi thở bể dâu
Bóng thương bạc phước gội đầu phù vân
Soi đèn xách nước rửa chân
Ngày xưa hương bưởi thơm gần hương cau
Ngờ đâu mất dấu chiêm bao
Trắng da dài tóc vì sao chèo đò
Quê nghèo bom đạn dằn co
Tình nghèo đỉa đói ốm o đầu hàng
Đường chiều gãy gánh xe tang
Bóng chiều đứt ruột lệ tràn tiễn đưa
Bóng về nhang miễu khói chùa
Bóng đi thi rớt tình mưa dã tràng
Chân mây khóc mặt nước than
Chân không cát bụi điêu tàn mắt ai
Bóng sầu đâu cánh chim bay
Bóng trôi
đắng bóng nổi cay bao giờ...
MD.05/23/08
LuanTâm
HƯƠNG ÁO
Đừng nghĩ bệnh đau chi thêm buồn
Đã thề đã hứa có nhau luôn
Xẻ chia cay đắng dù dâu bể
Hột muối chia hai lẫn hột đường
Tưởng như hờn giận ghẹo anh chơi
Để thấy mình còn được trẻ thơ
Để thấy trời xanh mây trắng cũ
Đời mình mãi mãi vẫn mộng mơ
Chúng mình hai đứa bạn văn chương
Rồi đến say mê đến yêu đương
Kết tóc se tơ người ganh tị
Tài tình chi lắm phải đau thương
Hãy cố quên đi kỷ niệm buồn
Mình vui ngày cũ rộn sắc hương
Bướm bay và áo bay vào mộng
Anh vẫn dìu em dạo thiên đường
Nắng sớm mưa chiều cũng thế thôi
Mình thương nhau lắm yêu nhiều rồi
Dù bao giông bão không thay đổi
Em vẫn thơ tiên của muôn đời
Xứ lạ bơ vơ cũng quen dần
Vẫn còn được thấy lại mùa xuân
Hương hoa hương áo em ngày cũ
Ngây ngất nhìn em nhẹ bước gần
Nhịn ăn nhịn mặc cũng qua rồi
Yên cửa yên nhà mình đủ vui
Con lớn con ngoan con hiếu thảo
Chung lòng chung bóng đẹp chung đôi
Trời nắng trời mưa chuyện bất ngờ
Ốm đau tình vẫn nở thành thơ
Kể như em nghỉ tay làm bếp
Cơm nóng canh ngon đã sẳn chờ
Nũng nịu chút chơi để anh cưng
Đút ăn đút uống anh càng mừng
Như những ngày xưa anh mơ ước
Trọn đời bồng ẵm Chị Tư Luân (1)
Em cực nhiều rồi lo nhiều rồi
Cũng cần ngơi nghỉ chỉ thế thôi
Cơm canh anh vẫn lo xong được
Con vẫn bên em vẫn nói cười
Chiếc áo ngày xưa thật dễ thương
Đời đời chiếc áo vẫn còn hương
Đi về sớm tối thèm hương áo
Em vẫn ngây thơ vẫn thiên đường
Im lặng nhìn nhau lòng hiểu lòng
Cần gì nói chuyện quá viễn vông
Em vui anh biết, buồn anh biết
Tuy gọi một đôi chỉ một lòng
Mây trắng vẫn bay trời vẫn xanh
Em là đầu óc tay chân anh
Là tim là phổi là hơi thở
Là máu là xương là mộng lành
Dẫu bệnh mà em vẫn còn đây
Cho anh được sống trọn kiếp nầy
Làm sao anh sống không tim óc
Em phải vui tươi phải cười hoài
Ai cười mê hoặc tự nghìn xưa
Anh nghĩ ai ai cũng kém thua
Em cười anh thấy thanh cao quá
Và rất an lành em biết chưa
Giọng nói ngọt ngào ai cũng khen
Họ hàng người lạ lẫn người quen
Say mê im lặng nghe em nói
Làm anh lo sợ làm anh ghen
Mưa gió cũng qua nắng đẹp lên
Rồi em hết bệnh anh vẫn hên
Rồi em lại nói cười đầm ấm
Anh một bên và con một bên
Không muốn cho ai nghe nữa đâu
Yêu nhau say đắm vẫn nhiệm mầu
Bao đêm thức trắng yêu nhiều quá
Hẹn ước cùng nhau tự kiếp nào
Quên hết giận hờn hết trẻ con
Còn đây trăng cũ vẫn no tròn
Em như tiên nữ từ muôn kiếp
Đến để yêu anh và yêu con
Anh muốn em đừng nghĩ viễn vông
Ngày mai nắng đẹp gót chân hồng
Em anh lành bệnh đời thêm mộng
Tay ấm bàn tay lòng ấm lòng
Tình vẫn say mê vẫn ban đầu
Nghìn đời nghìn kiếp vẫn có nhau
Hoa rơi lớp lớp vương đầy áo
Đầy tóc đầy vai đẹp ngọt ngào…
(1) Vợ tôi thứ tư, tên Bùi Thị Luân.Tôi và vợ tôi biết nhau từ nhỏ, quen nhau rất lâu, yêu nhau rất lâu trước khi kết hôn . Chúng tôi từng học chung các Trường Tiểu Học, Trung Học, Đại Học Văn Khoa SàiGòn. Lúc ở Đại Học Văn Khoa SàiGòn, chưa muốn nhiều người biết chuyện tình của chúng tôi, nên trong lớp, tôi thường gọi vợ tôi là Chị Tư, hoặc Chị Tư Luân! Giống như cách gọi của N.B.Phước, người em họ của vợ tôi, đồng thời là người bạn rất thân của hai vợ chồng tôi
NHẸ GÓT HỒNG TRẦN
Dìu nhau nhẹ gót hồng trần thế
Bão to sóng lớn biết bao lần
Chung áo mây bay nương dâu bể
Hứng nhụy xuân đào hoa hồng ân
Chung thân thích bóng câu thơ thẩn
Bông súng lục bình quê hương tình
Giai nhân danh sĩ nghìn xưa vẫn
Ba chìm bảy nổi thật may mình
Mặc kinh kệ bụi ta bất hối
Đi về bếp ấm êm ru môi
Gối tay gối sách chân mây gối
Cầu tiên bồng hẹn hát rong chơi
Thơ thẩn đường trăng hoa biết nói
Mưa hồng thung lũng vòng cầu tiên
Nằm mơ sóng vỗ thuyền quyên gọi
Chớp bể mưa nguồn đào nguyên riêng...
MD.03/01/14
LuânTâm