XUÂN TÌNH THƠ MỘNG
Hẹn rồi không đến sao không giận
Mà giận sao còn thương nhớ thêm
Nên đành chờ thỏ ôm cây mận
Chim chiều lẻ bạn gãy cánh đêm
Hôm qua áo hoa quần lụa trắng
Mây hồng gót nhỏ sương vòng lưng
Tóc dài quấn quýt môi hồng nắng
Bồ câu chớp mắt mộng tình xuân
Chưa kịp ngoéo tay cho ăn chắc
Nhỏ bạn kỳ đà kéo hoa bay
Tóc bay áo bay cay bốn mắt
Dư hương an ủi yêu dấu giày
Lưới tình sóng gió trăng kinh kệ
Đèn đêm phố vắng bóng sao rơi
Nhớ lời thủ thỉ đi về trễ
Lần đầu run rẩy học hôn môi
Vòng vo thổn thức chừng gà gáy
Bóng dơi ăn muỗi mỏi mê xa
Bỗng áo trắng xuân hồng ân ái
Chập chờn yểu điệu hoa tiên nga
Không trời không đất không phải nói
Nhịp tim hơi thở mở liêu trai
Bắt đền cho hết hồn thơ đói
Thương mắc kẹt mà nhớ có hay...
MD.03/17/13
LuânTâm



