BẢY NGÀY MƯA NGÂU
BẢY NGÀY MƯA NGÂU
THƠ THƠ
Bồng em qua ngõ phù vân
Chợt nghe trăng mật từ chân đến đầu
Cổng trời nhã nhạc rước dâu
Thơ tiên văn thánh bỏ sầu thơm em
Như gió lạ như trăng
quen
Lòng cam dạ bưởi hồn sen phách hồng
Nguồn tiên suối mộng biển sông
Lưng xuân vai hạ chân đông tay hè
Dỗ dành núi cấm rừng
mê
Hoa tiên dáng ngủ hương quê thương mềm
Đùa mưa ngày giỡn nắng đêm
Ngược xuôi trốn kiếm môi tìm môi thơ
Căng tình rách áo gà
mờ
Nhện con mắc cỡ buông tơ bảy màu
Yêu đàng trước cưng đàng sau
Vòng cầu rực lửa chiêm bao vỗ về
Ngọt ngào hương áo bến tre
Từ trong cổ tích em về ôm anh
Ngây thơ thương nhớ thơm lành
Dâng tình sóng mắt cá xanh rong vàng
Chim hồng chở mộng
bình an
Quỳnh hoa hé nhụy trần gian mê hồn...
MD.03/14/08
LuânTâm
HƯƠNG ÁO
Đừng nghĩ bệnh đau chi thêm buồn
Đã thề đã hứa có nhau luôn
Xẻ chia cay đắng dù dâu bể
Hột muối chia hai lẫn hột đường
Tưởng như hờn giận ghẹo anh chơi
Để thấy mình còn được trẻ thơ
Để thấy trời xanh mây trắng cũ
Đời mình mãi mãi vẫn mộng mơ
Chúng mình hai đứa bạn văn chương
Rồi đến say mê đến yêu đương
Kết tóc se tơ người ganh tị
Tài tình chi lắm phải đau thương
Hãy cố quên đi kỷ niệm buồn
Mình vui ngày cũ rộn sắc hương
Bướm bay và áo bay vào mộng
Anh vẫn dìu em dạo thiên đường
Nắng sớm mưa chiều cũng thế thôi
Mình thương nhau lắm yêu nhiều rồi
Dù bao giông bão không thay đổi
Em vẫn thơ tiên của muôn đời
Xứ lạ bơ vơ cũng quen dần
Vẫn còn được thấy lại mùa xuân
Hương hoa hương áo em ngày cũ
Ngây ngất nhìn em nhẹ bước gần
Nhịn ăn nhịn mặc cũng qua rồi
Yên cửa yên nhà mình đủ vui
Con lớn con ngoan con hiếu thảo
Chung lòng chung bóng đẹp chung đôi
Trời nắng trời mưa chuyện bất ngờ
Ốm đau tình vẫn nở thành thơ
Kể như em nghỉ tay làm bếp
Cơm nóng canh ngon đã sẳn chờ
Nũng nịu chút chơi để anh cưng
Đút ăn đút uống anh càng mừng
Như những ngày xưa anh mơ ước
Trọn đời bồng ẵm Chị Tư Luân (1)
Em cực nhiều rồi lo nhiều rồi
Cũng cần ngơi nghỉ chỉ thế thôi
Cơm canh anh vẫn lo xong được
Con vẫn bên em vẫn nói cười
Chiếc áo ngày xưa thật dễ thương
Đời đời chiếc áo vẫn còn hương
Đi về sớm tối thèm hương áo
Em vẫn ngây thơ vẫn thiên đường
Im lặng nhìn nhau lòng hiểu lòng
Cần gì nói chuyện quá viễn vông
Em vui anh biết, buồn anh biết
Tuy gọi một đôi chỉ một lòng
Mây trắng vẫn bay trời vẫn xanh
Em là đầu óc tay chân anh
Là tim là phổi là hơi thở
Là máu là xương là mộng lành
Dẫu bệnh mà em vẫn còn đây
Cho anh được sống trọn kiếp nầy
Làm sao anh sống không tim óc
Em phải vui tươi phải cười hoài
Ai cười mê hoặc tự nghìn xưa
Anh nghĩ ai ai cũng kém thua
Em cười anh thấy thanh cao quá
Và rất an lành em biết chưa
Giọng nói ngọt ngào ai cũng khen
Họ hàng người lạ lẫn người quen
Say mê im lặng nghe em nói
Làm anh lo sợ làm anh ghen
Mưa gió cũng qua nắng đẹp lên
Rồi em hết bệnh anh vẫn hên
Rồi em lại nói cười đầm ấm
Anh một bên và con một bên
Không muốn cho ai nghe nữa đâu
Yêu nhau say đắm vẫn nhiệm mầu
Bao đêm thức trắng yêu nhiều quá
Hẹn ước cùng nhau tự kiếp nào
Quên hết giận hờn hết trẻ con
Còn đây trăng cũ vẫn no tròn
Em như tiên nữ từ muôn kiếp
Đến để yêu anh và yêu con
Anh muốn em đừng nghĩ viễn vông
Ngày mai nắng đẹp gót chân hồng
Em anh lành bệnh đời thêm mộng
Tay ấm bàn tay lòng ấm lòng
Tình vẫn say mê vẫn ban đầu
Nghìn đời nghìn kiếp vẫn có nhau
Hoa rơi lớp lớp vương đầy áo
Đầy tóc đầy vai đẹp ngọt ngào…
MD 02-10-2002
(tức ngày 29 Tết Nhâm Ngọ)
Luân Tâm
Thân thương yêu quý mến tặng nàng thơ tiên vợ hiền B.T.LUÂN
(1) Vợ tôi thứ tư, tên Bùi Thị Luân.Tôi và vợ tôi biết nhau từ nhỏ, quen nhau rất lâu, yêu nhau rất lâu trước khi kết hôn . Chúng tôi từng học chung các Trường Tiểu Học, Trung Học, Đại Học Văn Khoa SàiGòn. Lúc ở Đại Học Văn Khoa SàiGòn, chưa muốn nhiều người biết chuyện tình của chúng tôi, nên trong lớp, tôi thường gọi vợ tôi là Chị Tư, hoặc Chị Tư Luân! Giống như cách gọi của N.B.Phước, người em họ của vợ tôi, đồng thời là người bạn rất thân của hai vợ chồng tôi ...
(Trích trong TT"HƯƠNG ÁO, MinhThư xb, MD/USA.2007,tr.159-162)
KHÔNG MÒN CAO SANG
Quê nghèo
dư nghĩa thừa tình
Trăng thanh nước ngọt cùng mình ngây thơ
Em ơi sông đợi núi chờ
Mẹ cha trời bể con thơ thiên đường
Anh ơi trăm nhớ ngàn thương
Cũng chưa hết ý cải lương câu hò
Tổ tiên mở nước mắt to
Địa linh nhân kiệt ấm no tiên rồng
Lở bồi đen trắng đục trong
Đội trời đạp đất lạc hồng văn minh
Nhân gian đá bóng khoe mình
Được vua thua giặc hãi kinh sử còn
Thương ơi dáng đứng sài gòn
Bão to sóng lớn không mòn cao sang
Nhớ ơi điệu áo trắng ngoan
Tóc dài quần lụa thơm tràn ca dao
Cưng ơi chung mộng chiêm bao
Kề tai rót mật anh đào keo sơn
Tình ơi chung áo mưa hôn
Run tay cúc áo thu hồn học yêu
ÁO MỎNG
VAI GẦY
Trò chơi chữ nghĩa mệt rồi
Muốn nằm ngủ giữa dòng đời đảo điên
Người xưa mỏi mắt tìm tiên
Mình nay lạc bước đến miền tuyết rơi
Bơ vơ lạ cảnh lạ người
Niềm đau nát mặt tiếng cười hiện sinh
Cũng chim én nhỏ xinh xinh
Cũng loài se sẻ quê mình không vui
Cũng may còn tiếng con cười
Cũng may còn một góc trời tự do
Đêm đêm mơ tiếng gọi đò
Bâng khuâng giọng hát câu hò quê hương
Cò bay sông nước cải lương
Tháng năm lắng đọng nỗi buồn phù sa
Vịt con quanh quẩn ao nhà
Vì sao duyên thắm phải ra nỗi nầy
Tóc rơi áo mỏng vai gầy
Giật mình theo gió theo mây quê người…
MD 12/18/01
LuânTâm