MÊNH MÔNG
LỤA TRẮNG
Anh đã đi rồi? Đi thực sao?
Có còn được gặp trong chiêm bao
Ngày xuân mai nở cho ai ngắm
Mận quí còn ai biết ngọt ngào
Anh đã đi rồi trán mênh mông
Tóc mây khói thuốc vẫn thơm nồng
Thanh cao trăng sáng lòng anh sáng
Vời vợi nghìn đời biển nhớ sông
Anh đã đi rồi ngõ vắng tanh
Mẹ già chống gậy đứng chờ anh
Buồn đau nặng quá lưng còng quá
Nhang khói não nề lạnh cơm canh
Anh đã đi rồi hoa hết hương
Bụi mờ sách cũ xoá văn chương
CHÂN TRỜI khép lại đời xa lạ (1)
Bướm trắng ngừng bay để tiếc thương
Anh đã đi rồi trả đắng cay
Bơ vơ biển rộng nhớ sông dài
Đường mưa mờ mịt ai mong đợi
Áo cũ hương tàn áo hết bay
Anh đã đi rồi nắng ngại mưa
Con đường tình sử khóc người xưa
Hoàng hôn tóc rối vai sương lạnh
Đêm xuống chăn đơn sợ gió đùa
Anh đã đi rồi hết bình minh
Chim không đua hót gió lặng thinh
Sương thôi mơ mộng đường ngơ ngác
Cỏ úa rêu xanh tủi phận mình
Anh đã đi rồi khăn trắng chi
Rượu vui chưa uống sao biệt ly
Trời cao đất rộng nhiều cay nghiệt
Sao đón anh đi chẳng nói gì
Anh đã đi rồi lá lìa cành
Mưa không ướt đất mộng không thành
Vinh hoa phú quí đều hư ảo
Mây cũng buồn nên mây hết xanh
Anh đã đi rồi gió giận mây
Đời hoang vu quá anh có hay
Con thơ vợ yếu ai đưa đón
Mẹ đâu còn lệ khóc anh hoài
Anh đã đi rồi hết nợ nần
Đường xưa lối cũ cũng phù vân
Thiên thu đất lạnh phai màu áo
Thơ thẩn non cao gót thánh thần
Anh đã đi rồi hết hương xưa
Đường vào đất đỏ đau Gò Dưa
Trịnh Công Sơn hát mừng bạn mới
Bùi Giáng tâm tình đẹp ý thơ (2)
Anh đã đi rồi hết trăng sao
Bao nhiêu áo đẹp cũng phai màu
Phố phường hoang vắng lòng hoang vắng
Sương khói mong manh dấu nghẹn ngào
Anh đi rồi !Thôi! Hết say
Rượu ngon thuốc quí để dành ai
Bơ vơ đất khách tàn hy vọng
Một phút sum vầy tay ấm tay
Anh đã đi rồi xa quá xa
Mênh mông lụa trắng áo Ngân Hà
Từ nay vườn chẳng còn hoa quí
Trời đất vô tình ta khóc ta...
MD
07/25/02
LuânTâm
Vô cùng
đau đớn thương khóc kính viếng bạn hiền Nguyễn Điền Thạnh
(1) Trước
kia Ba của anh Nguyễn Điền Thạnh, Bác Nguyễn Văn Đính, có chủ trương một tuần
báo Chính Trị Xã Hội lấy tên là CHÂN TRỜI. Anh Thạnh là người phụ tá rất đắc
lực của Bác Đính, và cũng là cây bút nòng cốt của tờ báo
(2) Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn và thi sĩ Bùi Giáng đều đã đi trước anh Nguyễn Điền Thạnh , đều được an táng tại nghĩa trang Gò Dưa (Thủ Đức) ,cũng như Bác Nguyễn Văn Đính và anh Nguyễn Điền Thạnh vậy
(3) Khi
nhận được bài thơ MMLT (do tôi chép tay gửi bằng BĐ về Sài Gòn),Má Anh NĐThạnh
& Chị Thạnh đọc khóc nức nở .Rồi copy mấy bản phụ giữ kỷ niệm .Bản chính
thì Bác Gái cùng chị Thạnh đùm túm dắt cháu Nguyễn Điền Nguyên (Đứa con trai
duy nhứt của anh Thạnh ,còn quá nhỏ mới khoảng 8 tuổi )đem đến huyệt mộ
của anh Thạnh khấn vái và đọc cho anh Thạnh nghe xong rồi đốt thành tro
mong Anh linh hiển được hưởng chút an ủi ấm lòng ...
(Trích
trong TT HƯƠNG ÁO ,Minh Thư xb,MD/USA 2007,tr.252-254)