CHỜ EM
HOÁ ĐÁ THƠ NGÂY
Còn được hẹn hò nữa không em
Hay là em đã nỡ đành quên
Mười năm đưa đón bao mưa nắng
Hương tóc vơi đầy mộng trắng đêm
Hỏi lá hỏi hoa hỏi lối mòn
Nơi nào nhẹ gió dấu môi hôn
Nơi nào còn bụi hồng vương gót
Sương sớm nắng chiều bỗng héo hon
Biển đợi sông chờ thơm áo bay
Ngẩn ngơ râu bướm vẽ chân mày
Trắng tay mê cắn vai tình điệu
Tóc gọi thơ về đêm đắm say
Quay gót quay lưng ngoảnh mặt rồi
Em như tiên nữ trở về trời
Dấu thương dấu nhớ hương sôi lửa
Cũng chỉ ngậm ngùi như nước trôi
Sữa ong mật gấu ăn chiêm bao
Rừng đau núi lạnh bóng xanh xao
Ôm từng xác lá tàn mơ ước
Lủi thủi đi về thêm đớn đau
Không đợi thì thôi trốn chạy chi
Đường mưa lạnh lẽo vẫn phải đi
Lang thang qua những vòng sinh tử
Trong phút êm đềm đã biệt ly
Còn sợ tơ vương còn dấu giày
Trăng thề quên hẹn gió đầu thai
Hay hoa màu áo tàn phai hết
Hoá đá anh chờ em thơ ngây ….
MD 10/30/03
LuânTâm