NHƯ KHÔNG NHỚ TÊN
Giọt nắng cuối cùng cũng
đã tan
Sương chưa về kịp vớt đò ngang
Người đi tuyết nhuộm phai màu tóc
Chưa biết về đâu bước lỡ làng
Khói cũ còn vương mái tranh nghèo
Bầy chim én nhỏ cũng buồn theo
Chiều xuân xuôi ngược hai dòng nước
Một chút thơ ngây cũng bọt bèo
Tay đã xa tay lòng xa lòng
Bờ vai hư ảo mắt hư không
Đêm nay bếp lạnh tro tàn hết
Thơ thẩn tìm trăng gửi nhớ mong
Mưa không hò hẹn cũng trở về
Giọt ngắn giọt dài thêm tái tê
Xin gửi cho nhau màu chăn gối
Để bớt hoang vu bớt não nề
Bao đêm thức trắng nhớ trăng tàn
Nghe tiếng côn trùng lạnh thở than
Nghe mình mục rã như tro bụi
Hoa dại xây mồ cạnh cỏ hoang
Có phải mặt trời đã ngủ quên
Thế nhân quờ quạng kiếp tội đền
Đường mây mờ mịt trăng quên gió
Rừng núi gục đầu không nhớ tên...
MD
02/23/03
LuânTâm
(Trích
trong TT HƯƠNG ÁO,Minh Thư xb,MD.USD.2007,tr.245)
