
THƠ CỦA MUÔN ĐỜI
Mới xa giây phút nhớ xanh xao
Tức tưởi lòng đau lệ sắp trào
Hồn anh đã gửi
cho em giữ
Nên đã ngu ngơ
tự thuở nào
Trông đứng nhớ
ngồi dạ xốn xang
Miệng khô lưỡi
đắng mắt hoang mang
Ngóng trông mòn
mỏi đau hình bóng
Nắng sợ gió buồn
mây cũng tan
Chợt hiểu em là
phân nửa anh
Như chim liền
cánh cây liền cành
Nếu bị phân ly
làm sao sống
Em ơi xin nhớ về
thật nhanh
Em bảo thơ xong
em sẽ về
Đừng như mít ướt
thực là quê
Em đi ra chợ gần
mua cá
Nấu chút canh
chua anh vẫn mê
Giấy trắng vẫn buồn
mực không ra
Đề thơ em bảo có
trăng hoa
Lại còn có giỡn
mưa đùa nắng
Cây cỏ
thơm tình hương chúng ta
Nghĩ mãi mà chưa
được nửa lời
Vắng em anh như
xác chết trôi
Vào vùng lạnh
lẽo không siêu thoát
Vì muốn bên em
đến vạn đời
Kể chuyện chúng
mình vẽ hình em
Gót tình môi
điệu giữ hương quen
Những trưa chung võng chiều chung áo
Tay ấm thay lời ru nửa đêm
Hay lúc giả đò giận trêu anh
Để anh năm nỉ suốt năm canh
Kể bao cổ tích bao tình sử
Gom hết mây hồng đổi áo xanh
Bỗng thực thơm tho thực ngọt ngào
Tay tình che hết cả trời cao
Bông gòn mây trắng choàng thơm cổ
Hơi thở bắt đền môi chiêm bao
Thôi chớ giả đò chớ trêu anh
Bây giờ em khỏi nấucơm canh
Mình đi ăn tiệm mừng ngày cưới
Anh đói môi hồng khát mắt xanh
Cho anh được viền mắt tô môi
Em cứ ngoan đi sắp xong rồi
Vợ anh đẹp hết hồn tiên nữ
Xin được ẵm bồng em dạo chơi
“Vẫn khéo ngọt ngào khéo ỡm ờ
Vẫn chưa xong được nửa vần thơ
Em không thèm đẹp không thèm diện
Thiên hạ cười chê anh xác xơ “
Ngoan đẹp tuyệt vời giận tuyệt vời
Dỗ dành vần điệu ngọt no môi
Nói cười đi đứng thơ họa nhạc
Em chính là thơ
của muôn đời...
MD 01/21/06
LuânTâm
