XIN CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VIẾNG TRANG HƯƠNG ÁO

Thứ Ba, 22 tháng 4, 2025

RT 2225246 GIẤY KHÔNG


 

GIẤY KHÔNG

 

Rừng buồn lá chết cô đơn

Thơ đau nhạc lạnh ru hồn nước non

Ngày khách địa đêm Sàigòn

Van xin giấy khóc bút còn không chơi...

 

 ***

Hôm nào bút cắn nghiêng trời

Thơ mây nhạc khói ta ngồi dỗ ta

Không tiền môi bánh tim quà

Ru tranh ôm tượng em hoa Sàigòn

 

Mộng không lớn tình không con

Biển sông đã cạn suối còn lòng không

Thuyền hoa mất bến lạc dòng

Cây già cành trẻ gió đông lỡ thì

 

Thiền hoài ớn lạnh từ bi

Trắng sương gót ngủ đường đi nản lòng

Mưa không giữ gió chân không

Ba chìm bảy nổi tắm sông cò cò

 

Hết sóng đói lại bão no

Cá con thịt nát cá to xương mềm

Đêm xuôi ngày ngược đổi tên

Mực đen giấy trắng thơ quên thất tình

 

Đạn bom cũng biết giật mình

Hai bờ xương trắng tro tình khóc hoa

Đêm dài quỷ bóng đè ma

Sợ con đom đóm không qua thăm mình

 

Vui ăn quán buồn ngủ đình

Cà phê phỏng lưỡi thuốc xin khói cười

Người muốn tới ta muốn lui

Nhà không vườn trống kiến ruồi bụng không

 

Lòng đau lòng xót muối lòng

Lộn hồn lộn xác lộn sòng lộn tu

Tìm đâu một chút công phu

Chân chim đuôi chuột mặc dù  đầu voi

 

Lạnh đi lạnh đứng lạnh ngồi

Cũng xin nhẹ bóng tâm xuôi về nguồn

Rong xanh nước bạc náu nương

Sổ lồng tháo cũi bên đường chiêm bao

 

Thơ đi thơ lại ngọt ngào

Giấy không bút mất trăng sao vẫn còn ...

 

MD 03/15/06

LuânTâm

(Trích trong TT”HƯƠNG ÁO”, MinhThư  xuất bản .MD/USA.2007.tr.338-339)


 TRĂNG VÀ THUYỀN | HỘI TỤ VĂN THƠ BÙI THỊ XUÂN

Thứ Hai, 21 tháng 4, 2025

RT 2225245 NƯẢ MẢNH HỒN ĐAU

  Hình ảnh bão tuyết lớn càn quét miền Đông nước Mỹ | VOV.VN

 

NƯẢ MẢNH HỒN ĐAU

Nưả mảnh hồn đau thương gửi thơ
Mai sau còn lại bóng mực mờ
Hay là tro bụi như thân xác
Mồ hoang mả lạn cỏ cháy khô

Tiếng khóc đầu đời tiếng thở than
Trăm năm đã lạnh đứt dây đàn
Gió trăng nào nhớ lời chăn gối
Cũng quá muộn rồi tim đã tan

Những nỗi oan khiên nỗi nhục nhằn
Mịt mờ giông bão đói ăn năn
Bao nhiêu gian ác bao tội lỗi
Chẳng lẽ chôn luôn bóng công bằng

Có cha có mẹ có đất trời
Không cùng thân phận cũng kiếp người
Sao đành đày đoạ sao say máu
Hơn lũ hùm beo báo hại đời

Đạo đức tàn theo lá cuối thu
Hiền nhân khuất bóng cõi mịt mù
Chỉ còn trơ trọi người muôn mặt
Thật giả khó phân đường nào tu

Hỏi gốc đa già hỏi đình làng
Trăng bao nhiêu tuổi vẫn lang thang
Qua bao chinh chiến hờn vong quốc
Còn nặng kiếp sầu tủi khăn tang

Có những đường đi mưa bụi nhoà
Không còn hoa nắng không mưa  hoa
Không chim vui hót ve sầu khóc
Lá cỏ dật dờ đưa bóng ma

Có những muà đông không lạnh nhiều
Mà lòng nước đá tim hoang liêu
Như đêm sa mạc ngày tận thế
Mất hết quê nhà hết hương yêu

Có những muà hè không nắng thơm
Không làn khói ấm quyện mái rơm
Không còn hoa bưởi hoa cau nữa
Chỉ có gốc trầu già trống trơn

Có những muà xuân không mai vàng
Không câu đối đỏ không khói nhang
Ông bà về khóc thương con cháu
Lệ không còn đủ nhỏ hai hàng

Những bước thăng trầm bước nhục vinh
Không lỗi tại ai không tại mình
Chỉ là oan nghiệt từ muôn kiếp
Còn biết tìm đâu bóng yêu tin

Bèo bọt lênh đênh nhớ rong rêu
Qua bao nắng sớm bao mưa chiều
Vô cùng vô tận không hình bóng
Chỉ có mơ hồ tưởng ai kêu

Mình gọi mình thôi có gì đâu
Bóng chiều tạ lỗi với sông sâu
Đò ngang đã đắm đêm lưu lạc
Nước vẫn vô tình vẫn trôi mau

Ngẩn ngơ bao tháng đợi năm chờ
Bóng hồng không trở về thơm mơ
Ta đi vào cõi không mưa gió
Chỉ có trăng sao khói sương mờ....

MD.03/012/03
LuânTâm


 Hình nền Nền Mọi Người đi Bộ Dọc Theo Một Bãi Biển đầy Cát Với Những Con  Sóng Xô Vào Nó Nền, Hình ảnh Bãi Biển Bắc Carolina, Bắc Carolina, Carolina  Background

Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2025

RT 2225244 MẸ

Mẹ tủi thân đòi bỏ đi, vì con rể coi thường 'bà già nhà quê, nghèo khó' -  Báo Phụ Nữ


MẸ

Chân cứng đá mềm tủi hồn quê
Áo nâu nón lá mặt sầu che
Nắng khô bờ mía khô ao cá
Cỏ héo hoa tàn bặt tiếng ve

Mây che cát lấp hay mắt mù
Mẹ đi con cũng mất đường tu
Kinh hoàng chết khát không nguồn cội
Tàu chuối lá dừa lạnh gió thu

Luống cải hoa vàng bướm ngẩn ngơ
Mẹ con vun tưới nắng thẫn thờ
Cơn giông chợt đến mưa ma quái
Con được chui vào áo mẹ mơ

Câu chuyện thần tiên lại trở về
Thơm bầu sữa mẹ ngủ no nê
Hai tay ôm chắc lưng từ mẫu
Tóc mẹ giăng màn trời chở che

Mẹ có nghỉ ngơi, có ngủ không
Đêm hè leo lét ngọn đèn chong
Vá may bắt muỗi tay mòn mỏi
Áo lạnh vai gầy tủi gió đông

Khói lửa tràn lan giặc cướp về
Nửa đêm ba mẹ bị kéo lê
Ba may chạy thoát thương thân mẹ
Máu nhuộm kinh hoàng mấy bờ đê (1)

Cũng may trời phật ông bà thương
Mẹ đã vượt qua nẻo đoạn trường
Chân le chân vịt thân xuôi ngược
Lo cháo lo rau quên vết thương

Biển cạn non mòn sông vơi đầy
Trời mưa trời gió rụng cỏ may
Canh chua rau đắng lòng thơm ngọt
Ba vẫn thường khen mẹ lắm tài

Ngày xuân mới thấy áo mẹ lành
Dâng lễ tổ tiên trọn lòng thành
Tóc lại bạc thêm lưng còm cõi
Xin được an bình đủ cơm canh

Thương tay mẹ biến chứng đau gan
Lở lói đớn đau chẳng dám than
Giấu con vì sợ con đau xót
Không thể ôn thi mất bảng vàng (2)

Cũng may không thẹn với mẹ hiền
Con đậu tú tài mẹ bình yên
Tim con tan nát khi hay biết
Nước mắt đong đầy bàn tay tiên

Gió thoảng xa gần nhịp võng trưa
Tiếng gà buồn ngủ gọi trời mưa
Mẹ ru nắng ấm thơm hoa sứ
Con dệt mộng đầu chuyện đời xưa

Mơ được đào tiên dâng Mẹ ăn
Trắng da dài tóc sống nghìn năm
Mẹ cười hoa bưởi vui hoa nắng
Nhẹ gót trường sinh thoát nợ nần

Đất nước tang hoang ma quỷ về
Cá tôm tuyệt giống mất lũy tre
Mẹ đau ngày tháng con oan ức
Tù tội không chừa bóng trăng quê

Nước mắt mẹ thành biển thành sông
Trời cao đất rộng có như không
Hận sầu cháy tóc tim khô máu
Hồn vội tìm con chốn lửa hồng

Lê gót tàn trên nẻo đắng cay
Xác xơ mái rạ cửa không cài
Chuồng gà chuồng vịt không còn dấu
Rau muống rau dừa nhớ bóng ai

Khói lạnh nhang tàn tủi trời mưa
Không một tiếng chim không bóng dừa
Vườn trầu khô chết hoa mắc cỡ
Khóm trúc gục đầu mặc gió đưa

Lối cũ lạ lùng ngõ nhện giăng
Áo sầu chân đất lạnh bóng trăng
Bên thềm rêu chết khô dế khóc
Còn sợi tóc nào vương gốc măng

Trời đất sao không tan biến đi
Để sầu để hận mãi làm chi
Tình người đâu mất người hóa thú
Hay thú hóa người ngăn lối đi

Ngày đêm mòn mỏi mong chiêm bao
Gặp mẹ thân yêu như ngày nào
Đón con trước cổng trường sơ học
Tay sẵn thẻ đường thơm mía lau

Lâu quá rồi sao mẹ không về
Con như cháo khét như cơm khê
Như sầu riêng rụng non ung thối
Chim chóc côn trùng đều chán chê

Một hôm đất khách bão tuyết tràn
Nửa mê nửa tỉnh nửa kinh hoàng
Vội vàng mẹ đến cho hơi ấm
Thơm ngát mộng lành hương bình an

Chưa kịp dâng trà chưa hầu cơm
Vô tình tuyết xóa hết dấu chơn
Mẹ theo nhang khói theo sương gió
Một giọt nắng vàng rơi trước sân...

MD 10/10/05 

LuânTâm
Con Xin Chân Thành Kính Dâng Từ Hiền Mẫu

(1) Khoảng 1946, lúc tôi mới độ 3 tuổi, một đêm cướp bắt ba mẹ tôi tra khảo tiền một cách dã man. Ba tôi chạy thoát, chúng đâm mẹ tôi nhiều vết thương, tưởng chết, chúng bỏ đi.
(2) Lúc tôi trọ học ở Mỹ Tho, bận ôn bài thi Tú Tài thì ở quê nhà mẹ tôi bị đau gan nặng biến chứng: tay chân lở lói, đau nhức vô cùng, gia đình định nhắn tôi về, mẹ tôi không cho vì sợ tôi đau khổ lo lắng, hỏng thi. Đến lúc thi đậu xong, trở về quê mới hay mẹ đau nặng, tôi vô cùng kinh hoàng, đau xót. Cũng may không phụ lòng hy sinh, thương yêu của Mẹ hiền !

(Trích trong TT"HƯƠNG ÁO", MinhThư xuất bản , MD,USA.2007, tr.41-46)

 Mẹ trong thi ca Việt

HOA XUÂN THƠ MỘNG THƠM LÀNH

Cánh Đồng Hoa Dại Ở Texas Mùa Xuân Hình ...


HOA XUÂN THƠ MỘNG THƠM LÀNH

Đông đi xuân đến thơ mộng lành
Hoa cỏ đơm bông bướm vẽ tranh
Hương áo mây xanh say sóng mắt
Ân tình chữ nghĩa bóng hình thành...

MD.04/19/25
LuânTâm
Thân cảm tặng cảm ơn "HOA THÁNG TƯ"
của TVS đa tài hoa thật quý NGUYỄN THỊ THANH DƯƠNG

Mùa hoa dại ở Mỹ nở rộ nhất 10 năm ...

Thứ Sáu, 18 tháng 4, 2025

RT 2225242 GIẤC NGỦ CHƯA YÊN

 Câu đố về con cò


GIẤC NGỦ CHƯA YÊN  

Đường xa tuyết trắng áo con
Nhẹ lo ăn mặc vẫn còn khổ đau
Khu vườn hương hoả còn đâu
Cha nằm xương lạnh dãi dầu nắng mưa 

Mẹ nằm đau tủi bóng dừa
Khói hương xa vắng gió lùa cỏ khô
Đoạn trường nào có thước đo
Ơn cha ơn mẹ bài thơ muôn đời

Bể dâu chi lắm hỡi trời
Nghìn xưa ai khóc ai cười cợt ai
Chùa hoang trơ trọi gốc mai
Con đò mệt mỏi đêm dài mù sương

Biết đâu địa ngục thiên đường
Nghĩ thương thửa ruộng khu vườn vô tư
Nhớ thương nét mặt hiền từ
Song thân lận đận sớm trưa nhọc nhằn

Lo con đủ mặc đủ ăn
Nắng lên tóc bạc mưa hằn áo tơi (1)
Dạy con đạp đất đội trời
Dạy con nhân đức thảnh thơi mong ngày

Nào ngờ núi lở cát bay
Thế nhân gian ác phơi bày trắng đen
Lòng đau giấc ngủ chưa yên
Cầu xin cha mẹ cõi tiên an nhàn

Tủi thân chẳng trọn khói nhang
Chén cơm ngày giỗ ngỡ ngàng lệ rơi
Ngọn rau đắng nhớ bồi hồi
Tô canh chua bỗng nghẹn lời vái van (2) 

Đêm khuya tiếng dế mơ màng
Sang canh gà gáy vội vàng thả trâu
Tinh sương ngập luống cày sâu
Mồ hôi ướt áo còn đâu con chờ

Nghìn trùng sóng biển bơ vơ
Nghìn năm trăng cũ đầy vơi giọt sầu
Nghĩ mình chân đất áo nâu
Đường xa xứ lạ sang giàu mặc ai

Nhớ thương quê cũ tàn phai
Nấm mồ cha mẹ đắng cay hương hồn
Người xưa hiếu thảo làm gương
Văn minh chi kẻ xem thường mẹ cha

Thương dòng nước ngọt phù sa
Thương bờ tre nhỏ cha già đợi măng
Thương con đường cũ quanh làng
Bước cha bước mẹ lo toan những ngày

Nhớ trưa nắng nổi cá chài (3)
Mẹ vò viên cám cá bay đớp mồi
Nhớ hàng vú sữa xinh tươi
Trưa nằm chiếc võng nghiêng trời gió bay

Mẹ đau tay khổ bàn tay (4)
Thuốc men khan hiếm đắng cay trăm đường
Cha lo lặn lội đặt lươn (5)
Mẹ ăn bớt bệnh trời thương tình nghèo

Mẹ nuôi được một con heo
Bao nhiêu nồi cám nồi bèo sớm trưa
Mà tiền chẳng đủ để mua
Cho con áo mới lên chùa dâng hương

Quản bao dãi nắng dầm sương
Quanh nhà bầu bí mướp hương mấy giàn
Bạc hà hành hẹ dưa gang
Khế chua bưởi ngọt bên hàng xoài tơ

Ôm từng cục đất đơn sơ
Vun bồi mương độn nên bờ sầu riêng
Mong ngày cỡi hạc qui tiên
Con còn được hưởng chút duyên ngọt ngào

Chọn nơi yên nghỉ thanh cao
Nào hay bạc phước nỗi đau còn đầy
Lòng con chết tự tháng ngày
Niềm vui đã hết rượu cay sá gì

Mơ màng khói thuốc ích chi
Nhớ lời cha mẹ dạy khi xa nhà
Giật mình mái tóc điểm hoa
Tha hương cầu thực phong ba nửa đời

Tre tàn măng mọc thì thôi
Kể như con nước chảy xuôi một dòng
Có khi đục có khi trong
Bao dung biển cả một lòng bao la

Thương con con lại nhớ cha
Thương thân mẹ chẳng lụa là áo nâu
Thương bàn tay mẹ nhiệm mầu
Chong đèn bắt muỗi vá thâu đêm trường

Mắt quầng tóc rối tơ vương
Chẳng than chẳng khóc chẳng buồn giận ai
Thương cha cực khổ ngày ngày
Áo tơi mưa lạnh luống cày cô đơn

Năm canh giấc ngủ chập chờn
Phần lo trộm cướp phần cơm áo đòi
Con vui cha mẹ đều vui
Con buồn cha mẹ ngậm ngùi chở che

Như con gà mái sau hè
Bênh con dám đánh dám đe quạ diều
Tu thân tích đức sớm chiều
Cháu con còn được hưởng nhiều hồng ân

Dầu sôi lửa bỏng chiến tranh
Vẫn còn có chỗ sẵn dành dung thân
Vẫn còn được thấy mùa xuân
Tha hương vẫn có hoa mừng chim ca

Buồn vui ngày tháng phôi pha
Thương cha mẹ lạnh quê nhà xa xôi
"Gió đưa cây cải về trời " (6)
Mẹ ru con ngủ những lời thần tiên 

Tìm đâu con mãi trông tìm
Đã đành máu chảy về tim muôn đời
Nén đau xin khấn một lời
Hương hồn cha mẹ rạng ngời ngôi cao

Rồi con cũng sẽ về sau
Nghìn thu là giấc chiêm bao nhẹ nhàng
Mong chi một chút khói nhang
Miễn sao con cháu bình an ngậm cười…

MD 06-26-1999
Luân Tâm
Thành Kính Dâng Hương Hồn Ba Má

(Trích trong TT "HƯƠNG ÁO", MinhThư  xuất bản ,MD/USA.2007, tr.310-315 )

(1) Áo tơi: một loại áo choàng thô sơ để đi mưa, thịnh hành ở làng quê miền Nam xưa. Áo được kết bằng các cọng lá dừa nước.
(2) Ba tôi lúc sinh tiền rất thích canh chua nấu bằng cá lóc và rau đắng đất, một loại rau mọc hoang rất đắng, có bông nhỏ vàng nhạt, nấu canh ăn mát, thơm.
(3) Cá chài: một loại cá nước ngọt thường được nuôi trong ao hồ, có đuôi, kỳ màu đỏ, vãy màu vàng rất đẹp, thịt ngọt ngon.
(4 +5) Khoảng 1957, má tôi bị đau gan rất nặng, biến chứng làm 2 bàn tay ngứa, lở, rất đau đớn. Thuốc bắc, thuốc tây không trị dứt. Nghe lời một thầy thuốc nam, ba tôi đặt trúm bắt lươn cho má tôi ăn, dần dần bớt bệnh.   

(6) Ca dao:"Gió đưa cây cải về trời
Rau răm ở lại chịu lời đắng cay"
 

 Cánh cò không mỏi | Tạp chí Quê Hương ...

Thứ Năm, 17 tháng 4, 2025

CÂY TRỨNG CÁ ÂN TÌNH KỲ NGỘ

 Cây trứng cá


CÂY TRỨNG CÁ ÂN TÌNH KỲ NGỘ

Nho nhỏ học trò xưa thơ ngây
Bên cây trứng cá kỳ ngộ đầy
Anh lính trẻ cho đội nón sắt
Nay cô giáo trẻ tiên sum vầy...

MD.04/17/25
LuânTâm
Thân cảm tặng cảm ơn "CÂY TRỨNG CÁ"
của VTS đa tài hoa thật quý KIM OANH

Thứ Ba, 15 tháng 4, 2025

RT 2225241 XUÂN NHÀ QUÊ ĐAU

 Những cánh cò trắng bay qua đời tôi ...


XUÂN NHÀ QUÊ ĐAU

Chiều mưa giông rụng nụ hoa
Tàn cơn gió bụi xuân nhà quê đau
Hương xưa còn hẹn chiêm bao
Tóc mây áo gió môi đào gót sen

Nhớ mưa học trò thân quen 
Trắng trong kỷ niệm ngoài êm chân tình
Sương trước miễu khói sau đình 
Trăng thề thơ mộng cùng mình dệt mơ

Đất bằng sóng dậy xác xơ
Mậu thân xương máu trở cờ hổ mang
Đỉnh điạ ngục đại ác gian
Mùa hè đỏ lửa xe tang đứt đường

Tháng tư quốc hận đoạn trường
May còn sống sót tha hương hận sầu
Người đi đâu ta về đâu
Bến trong bến đục gục đầu cầu kinh

Đất lành nhân kiệt điạ linh
Rồng tiên liền cánh quê mình hùng ca  
Mưa thương nắng nhớ khổ qua 
Đảng gian cướp ác quỷ ma tội đền ...

MD.04/26/14
LuânTâm


Tại sao biển lặng gió mà vẫn có sóng? - Báo Lâm Đồng điện tử