XIN CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VIẾNG TRANG HƯƠNG ÁO

Thứ Năm, 23 tháng 7, 2009

GN006- BÌNH THỦY TƯƠNG PHÙNG

BÌNH THỦY TƯƠNG PHÙNG (1)

Em hoạ mi anh ve sầu lận đận
Bình thuỷ tương phùng còn tưởng chiêm bao
Hồn quê hương cũ hoa xưa mưa bướm
Áo trắng mây hồng suối tím ca dao

Không son phấn đầu môi trôi chót lưỡi
Nếp nhà tranh nết đất hương phù sa
Thương Cha Mẹ cải trời hơi đắng đất
Hương tình quê bếp ấm hoa khổ qua

Tóc em dài vòng lưng thơm thơ thẩn
Bướm hết hồn ong run rẩy ướt mơ
Sen trắng cao sang gìn vàng giữ ngọc
Đêm hoả châu ngày bom đạn chực chờ !

Ngọn cỏ nhỏ gió đuà sương tan khói
Gốc tre non giông bão cũng may còn
Rụng rún bầu đứt đọt trầu mắc cỡ
Nép vào nhau chung áo ấm bông gòn...

Sầu khách địa áo cơm dư sợ mỡ
Nghẽn mạch tình thơ dại hết thơ ngây
Anh điên điển em mọng dưà dâu ngọt
Cầu thơ thơ gội tóc hứng thơ bay...

Bờ lãng du bến viễn vông bóng khói
Đường thương vay ngõ khóc mướn hụt hơi
Trăng hẹn biển sao thề non chết đói
Vườn hoa tiên duyên kỳ ngộ thành thơ...

Không tay phù vân không chân phù thuỷ
Có môi mưa có nắng mắt hoa mưa
Vòng núi lửa thơ ngây trào hương sưã
Nâng hoa cưng lên ngôi báu còn chưa....

Ngọt ngào tình tứ hơn xưa
Hơn mơ hơn thực bốn muà tràn xuân...
Nha cưng...
Thương ơi...
Thương à...

MD.07/09/09
LuânTâm


(1) " Bình thuỷ tương phùng" :Nghĩa đen :" Bèo nước gặp nhau ".
Nghĩa bóng chỉ vệc hai người gặp nhau nơi đất khách quê người.
Người ta cũng thường dùng tiếng " bèo nước" để nói về cuộc gặp gỡ
giữa đôi tình nhân .Cho nên trong truyện Kiều có câu:

"Mới hay bình thuỷ tương phùng
Khát khao đã thoả tấm lòng bấy nay "

(Theo GS.Trịnh Vân Thanh ,"Thành Ngữ Điển Tích Danh Nhân Từ Điển,
Đại Nam xb,CA.USA.1966,tr.66-67)

GN005- TUỔI HỒNG CƯNG CƯNG

TUỔI HỒNG CƯNG CƯNG

Năm mới cưng cưng thêm tuổi hồng
Trăm thơm ngàn ngọt hết sầu đông
Cưng cưng bồng ẵm thơ thơ mộng
Thiên hương quốc ngữ chảy chung dòng...

Thức suốt đêm cưng cưng giao thưà
Thềm hoa mưa tuyết mình môi mưa
Trắng hồng trần điệu nâng tình sử
Cưng hết trơn cưng cưng chưa vưà....

Bắt đền giây phút ngủ quên yêu
Vòng vo trốn kiếm sớm đeo chiều
Đêm ngắn tình dài xuân hờn dỗi
Trăm năm cưng hết...có bao nhiêu...

Trao hồn đổi xác bướm hứng hoa
Hoa mưa mắc cỡ mình cưng ta
Cưng ơi ! Muôn kiếp hoài thương mộng
Thương nhớ điên cuồng nát thịt da ....

MD.01/01/09
LuânTâm

GN004- HOA MỘNG

HOA MỘNG

Sầu đông mưa đá quê người
Nưả đêm tận thế nuả cười hư không
Bóng đầu sông bóng cuối sông
Thuyền lận đận bến viễn vông bóng sầu
Tay không dài đủ vòng cầu
Chân không dài đủ mộng đầu ba sinh
Nưả đau hương lưả không mình
Nưả thương đứt bóng tội tình thơ ngây
Người ăn khói người mặc mây
Bóng người đứt ruột bóng cây dại khờ
Hẹn hò gieo nhạc cấy thơ
Giăng câu bủa lưới chung bờ cầu tiên
Ôm cây chờ thỏ ngoan hiền
Ruà vàng tuyệt giống gót sen xiêu đình
Hồng trần hoa mộng Trang sinh
Hứng hoa nâng trứng chung mình thơm nhau
Không nghìn trước không nghìn sau
Tình trào hương áo ngọt ngào hoài thương ....

MD.01/08/09
LuânTâm

GN003- VỖ VỀ HOA MƯA

VỖ VỀ HOA MƯA

Giọt sương môi chạm mặt hồ
Chơi vơi sóng gợn đội mồ chung đôi...
Hay là bóng lạnh bốc hơi
Giọt buồn đứt ruột lẻ loi đợi chờ
Tan trong bóng biển câu thơ
Bóng chim tăm cá xác xơ bóng sầu
Bóng tình vương lưới cắn câu
Chung thân hương lưả bắt cầu đầu thai
Hương tình căng mộng thơ ngây
Chung môi thơ dại mối mai ăn thề
Hoa hồng ân hoa hôn mê
Sóng tình liền cánh vỗ về hoa mưa...

MD.01/07/09
LuânTâm

GN002- V Ô T ẬN

V Ô TẬN

Chữ nghĩa đi đâu mất hết rồi
Biệt ly nào mặn đắng bờ môi
Trăm năm lỗi hẹn xin đừng trách
Về trước về sau cũng thế thôi!

Còn dấu môi hồng để làm tin
Mai kia nhắc lại chuyện chúng mình
Vòng tay chờ đợi còn say đắm
Hay chỉ xa xôi mỏi mắt nhìn

Còn dáng hiền ngoan áo học trò
Chiều lên phố nhỏ nhớ mưa to
Choàng chung áo lạnh quên mưa gió
Mặc kệ nhân gian mặc đói no!

Đã hẹn đi cùng hẹn đợi chờ
Mà sao cũng vẫn thấy bơ vơ
Như hai đường thẳng song song mãi
Vô tận lòng đau gặp hững hờ

Chiều bỏ mây đi vào lãng quên
Bao nhiêu lá úa rụng quanh thềm
Mùa đi mùa đến rêu thay áo
Bia đá mòn tan xoá mất tên

Đường vắng mênh mông những dấu buồn
Bụi nhoà bóng cũ mất quê hương
Chân đã lạnh rồi tay cũng lạnh
Không thể cùng đi đến cuối đường!

Thôi nhá ! Hẹn nhau đến kiếp nào
Không buồn không giận không thương đau
Bao nhiêu tình tứ cho nhau hết
Mãi mãi tuyệt vời như...chiêm bao…

MD 02/10/03
LuânTâm


GN001- XÁC BƯỚM

XÁC BƯỚM

Hết tỉnh hết say trốn nợ nần
Dã tràng lấp biển kiếm tình nhân
Xe tang áo cưới xuôi dòng ngược
Lá nổi hoa chìm bóng dấu chân

Buồn đói chiêm bao mắt no tình
Đường mưa mờ mịt dấu tử sinh
Xin đừng trách nắng còn trôi nổi
Hãy để mưa đêm khóc hộ mình!

Gió tan kỷ niệm tủi lòng nhau
Sóng gợn buồn dâng bạc mái đầu
Mây lạc đường bay tan thành nước
Sông khô biển cạn nước về đâu?

Quanh quẩn bên cành cây chết khô
Nhện con giăng lưới nhỏ đợi chờ
Mỏi mòn cành mục tan theo gió
Nhện cũng tan thành những sợi tơ

Xác bướm mơ hồ còn chút thơm
Hương hoa đồng nội bỗng dỗi hờn
Vai sương lưng khói chân mây trắng
Lầm lũi đi về không áo cơm!

Tình đến tình đi hồn vỡ tan
Thương đêm gối lẻ tiếc hương tàn
Ngày xưa ngon ngọt lời trăng gió
Còn dấu môi nào dỗ giấc ngoan

Chầm chậm đường tơ gót nhẹ nhàng
Chợt cười chợt khóc chợt thở than
Giấc hồ chưa ấm hương chăn gối
Da thịt tro tàn tóc cỏ hoang !

Quấn quít bao nhiêu cũng muộn rồi
Trăng tàn cuối mắt tuyết đầy môi
Núi ca rừng múa đau nguồn cội
Hơi thở còn đâu để gọi mời…

Những chiếc lá khô sẽ mục dần
Ôm hôn xác lá chợt tủi thân
Tay hè khao khác chân đông lạnh
Không muốn cũng đành xa xác thân!

Rượu tiễn đưa tràn thương tiếc chi
Áo sầu che đất dấu xuân thì
Cây đa trốc gốc tình không bóng
Không sắc không màu khỏi biệt ly….

MD 03/24/05
LuânTâm



Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2009

BT363- BỖNG HOANG VU

BỖNG HOANG VU

Lòng bỗng hoang vu như rừng hoang

Hoa xuân chưa nở đã vội tan

Sao chưa le lói đà vụt tắt

Xe cưới bỗng hoá thành xe tang!

Thể xác dẫu còn hồn đã đi

Cho nên lơ láo chẳng muốn gì

Đêm ngày hứng gió nâng hoa rụng

Ôm chặt vào lòng đỡ mê si!

Chẳng lẽ điên khùng thật rồi sao

Người xưa còn lại dáng hoa đào

Thương cây nhớ cội chim tìm tổ

Còn chiếc lá non cũng hết màu!

Ai gây tang tóc khói bụi mờ

Bao nhiêu người chết bụi chết bờ

Khóc than ai thấu ai thương xót

Vợ hiền đứt ruột tội con thơ!

Trại tù trại lính trại thương binh

Nằm cạnh nghĩa trang chẳng dám nhìn

Kên kên quà quạ tìm xương cốt

Cây cỏ điêu tàn gió hãi kinh !

Bóng đóm hay hồn ma hiện về

Kêu oan đòi nợ nước vỡ đê

Đường làng phố thị tan thành lệ

Mê muội điên cuồng vẫn cứ mê!

Đời sống mong manh như chỉ mành

Một cơn gió nhẹ cũng tan nhanh

Sợ người xa lạ người quen biết

Sợ cả mây hồng cả biển xanh !

Đã biết phù du biết lỡ làng

Chưa mừng đã tủi hợp rồi tan

Đường tu mờ mịt không chừa lối

Cũng cố lần đi kẽo muộn màng…

MD 03/16/03

LuânTâm