Đường Chiều
Đau khổ dâng đầy nghẹn nhói tim
Bốn phương giông bão gió cuồng điên
Đất trời đen tối hồn đen tối
Lạnh buốt xương da lạnh bóng đêm
Người đến từ đâu đi về đâu
Mênh mông bể khổ vẫn không màu
Cánh buồm nhỏ quá không hy vọng
Đã vỡ tan theo sóng bạc đầu!
Đói rét lầm than bước chân mòn
Đường chiều hiu hắt bóng hoàng hôn
Cây khô hoa héo rừng hoang vắng
Chim chóc lạc bầy mẹ khóc con!
Bến nước cây đa vẫn đợi chờ
Khóm lau già úa vẫn năm trơ
Mà con đò vẫn không quay lại
Người cũ phai màu áo mộng mơ!
Kiệt sức lạc đường hết ngóng trông
Mưa buồn tang trắng nhuộm dòng sông
Bóng ai sương khói quên hò hẹn
Hư thực gần xa bụi gót hồng!
Người đã đi rồi hết mùa xuân
Lang thang hờn tủi kiếp phong trần
Vụng tu nên bị lưu đày mãi
Xin trả cho nhau hết nợ nần!
Có thân có phận có bọt bèo…
Chuyện cổ nghìn xưa đã mốc meo
Hiền nhân đã chết đầy kinh sử
Quân tử danh nhân thật quá nghèo!
Những cánh chim nào nương bóng mây
Biết bao lận đận bao đắng cay
Vẫn còn nương vấn màu kỷ niệm
Dù nắng dù mưa chẳng đổi thay!
Ngựa xe áo mão: vết bụi mờ
Hồn phách lang thang chốn hoang sơ
Dấu chân dã thú nào kinh dị
Chạy trốn sô dơn lạc bến bờ…
Cá thích vẫy vùng tình nước trong
Chim vui đua hót nắng mai hồng
Mà sao ta vẫn nhu cành mục
Nghe giá băng đầy xác hư không….
Gom cả đất trời dấu khổ đau
Xin cho dứt hết nợ thật mau
Lẽ đâu xương trắng còn oan nghiệt
Nên lệ nhân gian vẫn mãi trào!
Gọi tên chi nữa thêm tủi thân
Lủi thủi đi tìm một mùa xuân
Chỉ thấy mịt mờ sương thu lạch
Cõi tạm còn đâu bước ngập ngừng!
Nhân loại ngủ mê tội lỗi đầy
Nghìn năm thế cục vẫn vần xoay
Nghèo giàu vinh nhục đều hư ảo
Thân xác đọa đày cũng khói mây!
Nghe tiếng mưa rơi nhớ rã rời
Ngày nào say đắm mộng chung đôi
Bây giờ đất lạnh quên thề hứa
Sâu bọ viếng thăm cũng…đỡ rồi!
Hết lo hết khổ hết oán thù
Mặc ai gian ác mặc ai tu
Trăng ao trả lại cho nhân thế
Thơ thẩn đường mây thoát ngục tù….
MD 06/27/02
LuânTâm