XIN CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VIẾNG TRANG HƯƠNG ÁO

Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2011

BM184 ĐƯỜNG CHIỀU



ĐƯỜNG CHIỀU

Đau khổ dâng đầy nghẹn nhói tim
Bốn phương giông bão gió cuồng điên
Đất trời đen tối hồn đen tối
Lạnh buốt xương da lạnh bóng đêm

Người đến từ đâu đi về đâu
Mênh mông bể khổ vẫn không màu
Cánh buồm nhỏ quá không hyvọng
Đã vỡ tan theo sóng bạc đầu!

Đói rét lầm than bước chân mòn
Đường chiều hiu hắt bóng hoàng hôn
Cây khô hoa héo rừng hoang vắng
Chim chóc lạc bầy mẹ khóc con!

Bến nước cây đa vẫn đợi chờ
Khóm lau già úa vẫn năm trơ
Mà con đò vẫn không quay lại
Người cũ phai màu áo mộng mơ!

Kiệt sức lạc đường hết ngóng trông
Mưa buồn tang trắng nhuộm dòng sông
Bóng ai sương khói quên hò hẹn
Hư thực gần xa bụi gót hồng!

Người đã đi rồi hết mùa xuân
Lang thang hờn tủi kiếp phong trần
Vụng tu nên bị lưu đày mãi
Xin trả cho nhau hết nợ nần!

Có thân có phận có bọt bèo
Chuyện cổ nghìn xưa đã mốc meo
Hiền nhân đã chết đầy kinh sử
Quân tử danh nhân thật quá nghèo!

Những cánh chim nào nương bóng mây
Biết bao lận đận bao đắng cay
Vẫn còn nương vấn màu kỷ niệm
Dù nắng dù mưa chẳng đổi thay!

Ngựa xe áo mão vết bụi mờ
Hồn phách lang thang chốn hoang sơ
Dấu chân dã thú nào kinh dị
Chạy trốn cô dơn lạc bến bờ…

Cá thích vẫy vùng tình nước trong
Chim vui đua hót nắng mai hồng
Mà sao ta vẫn như cành mục
Nghe giá băng đầy xác hư không….

Gom cả đất trời dấu khổ đau
Xin cho dứt hết nợ thật mau
Lẽ đâu xương trắng còn oan nghiệt
Nên lệ nhân gian vẫn mãi trào!

Gọi tên chi nữa thêm tủi thân
Lủi thủi đi tìm một mùa xuân
Chỉ thấy mịt mờ sương thu lạnh
Cõi tạm còn đâu bước ngập ngừng!

Nhân loại ngủ mê tội lỗi đầy
Nghìn năm thế cục vẫn vần xoay
Nghèo giàu vinh nhục đều hư ảo
Thân xác đọa đày cũng khói mây!

Nghe tiếng mưa rơi nhớ rã rời
Ngày nào say đắm mộng chung đôi
Bây giờ đất lạnh quên thề hứa
Sâu bọ viếng thăm cũng…đỡ rồi!

Hết lo hết khổ hết oán thù
Mặc ai gian ác mặc ai tu
Trăng sao trả lại cho nhân thế
Thơ thẩn đường mây thoát ngục tù….

MD 06/27/02
LuânTâm
(Trích trong TT"NGƠ NGẨN DẤU BUỒN")

BM183 HOA BIÊT NÓI

HOA BIÊT NÓI

Em ho đau thấu nát tim anh
Ngày đêm đứt ruột cưng dỗ dành
Ru em đọc hết thơ ngây dại
Hai đưá làm chung ướp mộng lành

Tay gối chung thân môi chung môi
Tình anh hút hết ho em rồi
Thiên hương quốc ngữ hoa biết nói
Giáng Sinh năm mới thơ lên ngôi....

Suối nắng mưa xuân em bông gòn
Hương cười trăng mật hương cỏ non
Hoa tiên khát sữa hồng trần đói
Ăn mãi thêm ghiền dấu yêu son....

MD.122/23/08
LuânTâm

Photo: Close view of a bee o­n a pink flower

BM182 ĐỒNG ĐIỆU



Xin trân trọng thân ái đặc biệt cảm tạ Bạn hiền đồng môn tài hoa Nguyễn Thế Sanh đã vô cùng đồng cảm đồng điệu ,hao tốn rất nhiều công sức tim óc để "dàn dựng" & trình bày mỹ thuật & ấn hành DVD "Hương Áo" , giúp chấp cánh  cho Thi Tập "Hương Áo" được bay bổng nhẹ nhàng gần xa trong cõi thơ cõi nhạc cõi  người ta...

ĐỒNG ĐIỆU
( Thân tặng Bạn hiền đồng môn Nguyễn Thế Sanh )

Gửi người giọt nắng phù du
Tri âm tri kỷ hương thư muộn màng
Mai sau hoa  rụng trăng tàn
Tài hoa đồng điệu sen vàng hồi sinh...

MD.06/26/08
LuânTâm

BM181 Để Dành


 

Để Dành

Yêu nhau nghìn kiếp vẫn ngọt ngào
Sơn cùng thủy tận vẫn tìm nhau,
Hoa thơm bướm đẹp chờ âu yếm
Tay vẫn mừng tay ôm chặt mau!

Mặc gió mặc mưa mặc bể dâu,
Yêu nhau nồng thắm như cau trầu
Chơi vơi sóng mắt đêm hò hẹn,
Hôn thực tham lam đến bạc đầu!

Mưa áo choàng chung nắng chung dù
Xuân tình hạ lửa tắm mưa thu
Đông thèm quấn quít như sam biển
Đời vẫn thơm tho mặc thực hư...

Hoa cỏ giận hờn hay chung vui
Gót chân nũng nịu phím đàn cười
Vòng eo nhỏ quá ghen vòng lớn
Sao chẳng cùng nhau cưng cả người

Hôm trước hôm sau còn hôm nay
Sao không cho hết hương rượu say
Để dành chi lỡ mai lưu lạc
Thương quá muốn cho chỉ tiếc hoài…

Còn đôi chim sẻ đôi bồ câu
Âu yếm vui buồn chẳng rời nhau
Hoa vàng bướm trắng chân mây trắng
Gặp gở vườn xuân hẹn chiêm bao

Còn giấc mơ nào em đẹp hơn
Thẩn thờ thần nữ mãi du sơn
Bỏ quên màu áo màu môi đỏ
Cho phiếm đá mừng tưởng được hôn…

Ghép bóng vẽ hình viết tên chung
Thân quen sao vẫn cứ thẹn thùng
Say mê trốn kiếm thương tìm kiếm
Nửa nhớ nửa quên nửa lạ lùng ...

Khóc để dỗ dành ngủ chờ kêu
Nửa đêm gió lạnh trêu gối yê
Trăng hờn mưa bụi che song cửa
Nửa tỉnh nửa mê cưng thật nhiều ...

Cùng tan trong biển khói mây xanh
Em chẳng còn chi để giấu anh
Mà sao em vẫn như bí mật
Tha thiết đam mê vẫn để dành...

MD 08/04/05
LuânTâm


Địa Chỉ


BM180 CUỐI TRỜI

            
Photo of the Poleg River in Israel 

CUỐI TRỜI

Anh hết hồn rồi hết thơ rồi
Còn chút hơi tàn yêu em thôi
Xin em thương níu tay anh mãi
Đừng bỏ anh đau lạnh cuối trời

Da vàng da trắng da đỏ đen
Đất đen đất đỏ đất xám phèn
Ngăn sông cấm chợ gây ân oán
Còn nói tịnh tâm nói tu thiền

Nhân thế lao vào lửa tìm hương
Em ơi ! Mình trốn vào văn chương
Mai kia trời đất thành tro bụi
Theo gió tình thơ còn chút hương

Ngày nắng đêm mưa chuyện bình thường
Kể chi núi gió với rừng sương
Quê mình bánh tráng phơi đầy ngõ
Tiếng quết bánh phồng thơm khói hương

Ba Mẹ chân bùn lấm đầu trần
Trọn đời lam lủ không biết xuân
Nhưng lòng trời bể tâm như Phật
Sao lắm trần ai lắm nợ nần

Chết rồi còn chưa được yên thân
Phóng đường xây chợ xây lầu ăn
Đào mồ cuốc mả sao đành đoạn
Bán đất bán rừng hết lộc xuân !

Em ơi ! Đất lạnh thấu chân trời
Em thương ôm chắc anh không rời
Đi anh thao thức đường trăng điệu
Chỉ tội em con khóc mồ côi !

Biết có thơ con có con thơ
Khói nhang ôm bóng lạnh cuối bờ
Tình em gửi lại trăng sao nhớ
Nếu có hồn khôn anh vào mơ...

Gặp em bồng ẵm hôn điên cuồng
Cho bỏ ngày ăn nắng uống sương
Con mình chắc đã thành gia thất
Cháu giỏi đội trời vẫn quê hương !

Tóc em bạc trắng giữ hương thề
Đâu cần đen nhuộm giả xuân về
Đổi đời đổi áo hồn không đổi
Em vẫn Bến Tre vẫn hương quê !

Trời Phật còn thương cho chút hồn
Anh về ôm ấp em con luôn
Chở che xua đuổi đêm giông bão
Xoá hết đau buồn thương cưng hơn...

MD.ngày 19/11/07
LuânTâm.



Địa Chỉ

BM178 CÒN KHÔNG NGHẸN NGÀO

Photo of Lake Titicaca islands

CÒN KHÔNG NGHẸN NGÀO

Thẩn thờ nhìn chiếc lá rơi
Lao đao cuối nẻo chơi vơi cuối dòng
Mịt mờ sương trắng mênh mông
Bao nhiêu kỷ niệm long đong trở về

Rừng hoang gió hú lê thê
Cội nguồn nghi hoặc trăng thề ngủ quên
Mây trôi hờ hững bồng bềnh
Nhớ dòng tóc rối khóc trên vai gầy

Đường con hò hẹn còn đây
Dấu chân hờn tủi tháng ngày vô duyên
Lang thang khắp nẻo ưu phiền
Bao nhiêu trong đục đảo điên đất trời

Không còn một phút thảnh thơi
Nhẹ nhàng theo gió rong chơi bốn mùa
Trưa hè ngủ võng tắm mưa
Ve sầu ca hát đong đưa điệu buồn

Nắng lên nhè nhẹ gót sương
Thoáng nghe mát lạnh soi gương giật mình
Buồn đêm thêm tiếc bình minh
Chiêm bao lơ lửng chuyện mình chuyện ta

Trăm năm cõi tạm không nhà
Nghìn năm hạnh phúc la đà khói mây
Ai đưa ta đến chốn nầy
Bao nhiêu lận đận đắng cay làm quà

Vườn rau bụi cỏ khóm hoa
Trông mưa chờ nắng bướm gìa chết khô
Thương thân trôi nổi dật dờ
Thương cây trụi lá bên mồ nhện giăng

Còn không một ánh sao băng
Đưa đường dẫn lối ăn năn muộn màng
Nắng cũng tan sương cũng tan
Còn không một chút khói nhang nghẹn ngào…

MD 03/18/03
LuânTâm
 (Trích trong TT"NGƠ NGẨN DẤU BUỒN")

BM177 HƯƠNG XƯA



HƯƠNG XƯA

Đường hoa dại lắm cỏ may
Ngẩn ngơ gót nhạc tóc bay thẫn thờ
Ăn gian một chút hương thơ
Đêm đêm vào mộng đợi chờ trắng lưng
Ve sầu bỏ xác tìm xuân
Tương tư bướm trắng thiêu thân tội đèn
Cây già bóng lạnh phố quen
Chờ mưa mong nắng đợi khen mê người
Vòng tình căng điệu cháy môi
Mắt tình dâng lửa lên ngôi bao giờ
Áo dài áo ngắn đưa thơ
Hương xưa đứt ruột đợi chờ đầu thai...

MD.12/16/01
LuânTâm
Địa Chỉ