BÓNG EM (Vô cùng thương khóc em Phan thị Thanh)
Út đẹt còi xương đeo Mẹ Ba
Bám vườn bám ruộng bom Tường Đa (1)
Giữa hai lằn đạn may sống sót
Tim nát óc nhừ thịt bỏ da !
Tai họa triền miên tội BếnTre
Cỏ cây tuyệt giống quỷ bóng đè
Nước xuôi gió ngược đau tôm tép
Bèo bọt sóng vùi không bến mê
Mẹ trước em sau bóng nhỏ nhoi
Chờ bom đạn mệt chết hụt hơi
Nhổ từng cọng cỏ hoang ăn lúa
Dừa chuối gục đầu kiến bu xôi !
Chữ nghĩa chưa đầy lòng bàn tay
Thờ Ba kính Mẹ cỏ nuôi cây
Môi khô má nám chân chai đá
Lủi thủi đường quê bóng đọa đày !
Ngơ ngẩn trùn cơm hết đường đi
Dấu chân cuốn chiếu rêu xanh rì
Không gà gáy sáng tan xương chó
Nước lớn nước ròng khóc biệt ly
Khói lửa điên cuồng cướp ngày đêm
Gót son môi đỏ em cháy đen
Cào cào châu chấu xin dế nhủi
Nương náu hang cùng mặc xui hên!
Cơm khê cháo khét tàn đạn bom
Ăn hoài quen quá cũng hoá thơm
Thương em giẻ rách không lựa chọn
Giả câm giả điếc gượng sống còn
Hết ruộng hết vườn hết vũng ao
Tản cư phố lạ hồn quê đau
Em như con dế mèn rụng cánh
Ngơ ngác đêm tàn níu bóng sao
May thuê vá mướn đổi hạt cơm
Gối rơm thêm bạc phận cô đơn
Vẫn đeo Ba Mẹ như hồi nhỏ
Chao tương lây lất dấu tủi hờn
Ngày sợ điếng hồn đêm trống trơn
Bến trong bến đục có gì hơn
Bao nhiêu người chết ăn sâu bọ
Tân nhạc cải lương đứt dây đờn !
Mẹ Ba lần lượt theo Ông Bà
Qua cầu em khóc ngập Tường Đa (2)
Bến Tre tang tóc tàn chinh chiến
Gạo châu củi quế đổi đời ma !
Lang thang mòn mỏi bóng tàn cờ
Phù du cháy cánh nhện hết tơ
Kéo cày trả nợ không cơm áo
Chân phèn tay đất tóc không thơ…
Nửa ngày giữ trẻ nửa bán kem
Xác rã hồn tan mất tuổi tên
Ngược xuôi nắng lửa mưa dầu đói
Bông gòn hoa bưởi hết chờ khen !
Cu kêu ba tiếng chưa kịp mừng
Dựng nêu đón Tết ăn chè xuân (3)
Thần sầu quỷ khóc gieo bệnh ngặt
Ung thư quái ác hành nát thân
Hết tóc hết da hết chống chèo
Sóng vùi gió dập xác cong queo
Kinh hoàng dở sống còn thua chết
Rau muống rau dừa quê đứt neo !
Thân tàn ma dại không chồng con
Mồ Ba mả Mẹ không vuông tròn
Đêm mưa dầu cạn đèn không bóng
Xuôi tay nhắm mắt không SàiGòn…
Đầu xuân đất khách lạnh bóng trôi
Bao đêm ác mộng bão điên trời
Thương em vội gửi quà thang thuốc
Ngờ đâu chỉ kịp đám ma thôi !
Máu chảy ruột mềm dấu thôi nôi
Em qua bể khổ hết mồ côi
Hết đau hết khóc cười xong nợ
Lục bình bông súng hết nổi trôi !
Vĩnh viễn mất em ? Em về đâu?
Em ơi ! Còn nhớ mới hôm nào
Anh cầm tay dạy em tập viết
Con chữ vỡ lòng buồn ngủ mau !
Tai điếc mắt mù huyết lệ khô
Bể dâu tù tội bóng gà mờ
Em về . Anh cũng theo Ba Mẹ
Tình nhà nợ nước gửi con thơ...
MD.04/04/08
LuânTâm
(1+2) Tường Đa:tức xã Tường Đa ,quân Hàm Long (Sóc Sãi),tỉnh Bến Tre (Kiến Hoà) là quê Nội tôi.
(3) Ca dao:
"Cu kêu ba tiếng cu kêu
Cho mau tới Tết dựng nêu ăn chè"