DƯ HƯƠNG
Thơ văn là giống hữu tình
Gửi hương cho gió ru mình dỗ ta
Bàng hoàng áo lụa Văn khoa
TRẦN gian mờ mịt quê nhà phù sinh
HỒNG nhan đổ nước nghiêng thành
CHÂU chìm bể khổ mông mênh vô thường
Thẩn thờ tìm chút dư hương
Nắng chiều mưa sớm hết đường mây bay
Hoa đào chung bóng hoa mai
Bâng khuâng sương khói vân hài tóc tiên
Vui no mắt biển mộng hiền
Hậu giang nước ngọt ngào duyên mãn cầu
Bồng bềnh trăng lạnh thuyền câu
Đêm bom ngày đạn biết đâu hẹn hò
Tuổi buồn tội tuổi học trò
Nón che tóc tiễn con đò sang ngang
Thì thôi! Sông nước lỡ làng
Cũng còn kỷ niệm đá vàng chiêm bao
Ngồi buồn nhớ chuyện trầu cau
Giảng đường đầm ấm mà sao tình buồn
Cỏ lạ phố cây quen vườn
Ve sầu xác phượng đoạn trường dấu chân
Ngẩn ngơ má lạnh môi gần
Hồn trăng lòng gió vòng xuân lưng đồi
Thanh bình chuyện cũ xa xôi
Còn trong sách cũ nổi trôi bụi hồng
Lỡ sinh vào buổi long đong
Làm thư sinh chẳng ai mong sang giàu
Nửa khuya giấy trắng thương đau
Bể dâu chi lắm nghẹn ngào kiếp hoa
Bao nhiêu người đẹp kiêu sa
Đường thi Tình sử cũng là mộng thôi
Bóng chim nhớ đất thương trời
Chùa hoang miếu đổ ma trơi đưa đàng
Áo bay trắng dấu dã tràng
Mây xanh suối tím rong vàng hồi sinh...
MD 07/14/03
LuânTâm
Vô cùng thương nhớ Thi sĩ Trần Hồng Châu , tức Giáo Sư Nguyễn Khắc Hoạch , Khoa Trưởng Đại Học Văn Khoa Sài Gòn năm xưa
