XIN CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VIẾNG TRANG HƯƠNG ÁO

Thứ Hai, 28 tháng 3, 2016

RT23901 KHUNG TRỜI KỶ NIỆM




KHUNG TRỜI KỶ NIỆM

Em ơi...


Ba mươi năm lẻ tha hương áo
Nhớ quá một thời bướm hứng hoa
Ngây thơ chung lớp chung trường mộng
Thầy cô bạn quý thương mẹ cha


Chưa biết bể dâu sầu riêng bóng
Chưa nợ áo cơm sợ nhân gian
Trăng non nhõng nhẽo đèo mắc cỡ
Mực tím giấy hồng ngại không ngoan

 
Sôi kinh nấu sử thời ly loạn
Tay trắng tóc dài gót nhỏ đau
Chim non học hát thèm gọi bạn 
Chung sách chung bài sao khát khao

 
Cách nhau chưa trọn dòng sông nhỏ
Sớm chờ trưa đợi chiều bóng bay
Ngập ngừng run rẩy xa gần lạ
Giận cát bụi đường không mối mai


Tưởng đã khô hoa hồn bướm chết
Nếp nhà nghiêm lắm biết làm sao
Đá xanh nhỏ lệ trời đứt ruột
Đổ trận mưa giông hồng ước ao

 
Vừa buổi tan trường qua đồng vắng
Áo dài trắng núi quần trắng sông
Ướt mơ ướt mộng tiên bồng khóc
Nón lá nghiêng thành che hư không

 
Đỉa đói áo tơi choàng đúng lúc
Trời bể học yêu êm ấm thơm
Run tay nhóm lửa run chân khói
Chung môi mưa gọi nắng vòng ôm 


Thật quá diệu kỳ hơn tình sử
Hồng trần hôn mê điệu ca dao
Về nguồn sữa mẹ tràn xuân mật
Mút mùa hoa mộng thấu trăng sao

Dấu thương dấu nhớ trào yêu dấu
Nghìn sau nghìn trước rước cảo thơm
Hẹn nhau phượng nở ve sầu hát
Khung trời kỷ niệm mình học hôn...


Anh ơi ...

 
MD.05/31/11
LuânTâm

RT23900 MẸ LẦM THAN THƯƠNG



MẸ LẦM THAN THƯƠNG


Ngày nào nó trốn dưới hầm
Như con chuột ghẻ mẹ lầm than thương
Xẻ cơm nhường áo quê hương
Thuốc thang bồi dưỡng sữa đường mật cam 

Tháng tư đen nó lên quan
Vênh râu phình bụng làm tàng đảng viên
Ăn trên ngồi trước cướp tiền
Cướp nhà cướp đất giết hiền đốt kinh

Hãi hùng mẹ khóc van xin
Nó vu cáo mẹ che mình ngụy quân
Tuyên truyền phản động lòng dân
Đem ra đấu tố vong ân cộng thù

Máu mẹ hận hải thiên thu
Cháu con vượt bể khổ nhừ thiện tâm 
Ngày nào nó trốn dưới hầm
Như con chuột ghẻ mẹ lầm than thương...

MD.04/25/13
LuânTâm

Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2016

RT23890 BUỒN ƠI !




BUỒN ƠI !

Buồn ngập đất trời ngập cỏ cây
Buồn ơi ta trốn đến nơi nầy
Đừng theo ta nữa ta van lạy
Đã quá dư thừa chuyện đắng cay

Ai n
khai sinh chi chữ buồn
Bể sầu bể khổ bể tang thương
Trăm năm cát bụi vùi mơ ước
Nghìn kiếp luân hồi cũng khói sương

Tay lạnh mà chân cũng lạnh rồi
Hồn về quê cũ thật xa xôi
Biết quê có nhận hồn phiêu lãng
Hay cũng nhẫn tâm cũng quên rồi

Cõi tạm phù sinh đã nói nhiều
Mà không hiểu được nghĩa thương yêu
Cho nên gian ác càng lên mặt
Quân tử hiền nhân đã xế chiều

Tim thổn thức hoài đau nhói chi
Tay run nào phải đã già gì
Phải chăng lòng chết từ năm tháng
Ai bỏ ai rồi ai nói đi

Không cửa không nhà không chở che
Bơ vơ ngã gục chết bên hè
Người qua kẻ lại ai thèm khóc
Đời vẫn vô tình vẫn ngựa xe

Thương cỏ xanh chưa ấm mặt trời
Bị xe cán nát gió cuốn trôi
Ngày mưa tháng nắng thêm tan tác
Còn lại gì đâu một mảnh đời

Sầu vẫn là buồn gọi khác thôi
Văn nhân thi sĩ sầu lên ngôi
Nhưng ta sợ quá xin đừng đến
Ta đã tiêu tan đã hết rồi

Ngày tháng hững hờ không trách đâu
Tại ta ngu dại muốn bền lâu
Bền lâu đâu có nơi trần thế
Chỉ có lọc lừa gian dối nhau

Ta mệt lắm rồi kiệt sức rồi
Bốn phương mờ mịt lá hoa rơi
Còn đâu một chút ghen hờn cũ
Đừng đến gần ta nữa buồn ơi…

MD 02/09/02
LuânTâm

Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2016

RT23889



user posted image

MẸ

Chân cứng đá mềm tủi hồn quê
Áo nâu nón lá mặt sầu che
Nắng khô bờ mía khô ao cá
Cỏ héo hoa tàn bặt tiếng ve

Mây che cát lấp hay mắt mù
Mẹ đi con cũng mất đường tu
Kinh hoàng chết khát không nguồn cội
Tàu chuối lá dừa lạnh gió thu

Luống cải hoa vàng bướm ngẩn ngơ
Mẹ con vun tưới nắng thẩn thờ
Cơn giông chợt đến mưa ma quái
Con được chui vào áo mẹ mơ

Câu chuyện thần tiên lại trở về
Thơm bầu sữa mẹ ngủ no nê
Hai tay ôm chắc lưng từ mẫu
Tóc mẹ giăng màn trời chở che

Mẹ có nghỉ ngơi, có ngủ không
Đêm hè leo lét ngọn đèn chong
Vá may bắt muỗi tay mòn mỏi
Áo lạnh vai gầy tủi gió đông

Khói lửa tràn lan giặc cướp về
Nửa đêm ba mẹ bị kéo lê
Ba may chạy thoát thương thân mẹ
Máu nhuộm kinh hoàng mấy bờ đê (1)

Cũng may trời phật ông bà thương
Mẹ đã vượt qua nẻo đoạn trường
Chân le chân vịt thân xuôi ngược
Lo cháo lo rau quên vết thương

Biển cạn non mòn sông vơi đầy
Trời mưa trời gió rụng cỏ may
Canh chua rau đắng lòng thơm ngọt
Ba vẫn thường khen mẹ lắm tài

Ngày xuân mới thấy áo mẹ lành
Dâng lễ tổ tiên trọn lòng thành
Tóc lại bạc thêm lưng còm cõi
Xin được an bình đủ cơm canh

Thương tay mẹ biến chứng đau gan
Lở lói đớn đau chẳng dám than
Giấu con vì sợ con đau xót
Không thể ôn thi mất bảng vàng (2)

Cũng may không thẹn với mẹ hiền
Con đậu tú tài mẹ bình yên
Tim con tan nát khi hay biết
Nước mắt đong đầy bàn tay tiên

Gió thoảng xa gần nhịp võng trưa
Tiếng gà buồn ngủ gọi trời mưa
Mẹ ru nắng ấm thơm hoa sứ
Con dệt mộng đầu chuyện đời xưa

Mơ được đào tiên dâng Mẹ ăn
Trắng da dài tóc sống nghìn năm
Mẹ cười hoa bưởi vui hoa nắng
Nhẹ gót trường sinh thoát nợ nần

Đất nước tang hoang ma quỷ về
Cá tôm tuyệt giống mất lũy tre
Mẹ đau ngày tháng con oan ức
Tù tội không chừa bóng trăng quê

Nước mắt mẹ thành biển thành sông
Trời cao đất rộng có như không
Hận sầu cháy tóc tim khô máu
Hồn vội tìm con chốn lửa hồng

Lê gót tàn trên nẻo đắng cay
Xác xơ mái rạ cửa không cài
Chuồng gà chuồng vịt không còn dấu
Rau muống rau dừa nhớ bóng ai

Khói lạnh nhang tàn tủi trời mưa
Không một tiếng chim không bóng dừa
Vườn trầu khô chết hoa mắc cỡ
Khóm trúc gục đầu mặc gió đưa

Lối cũ lạ lùng ngõ nhện giăng
Áo sầu chân đất lạnh bóng trăng
Bên thềm rêu chết khô dế khóc
Còn sợi tóc nào vương gốc măng

Trời đất sao không tan biến đi
Để sầu để hận mãi làm chi
Tình người đâu mất người hóa thú
Hay thú hóa người ngăn lối đi

Ngày đêm mòn mỏi mong chiêm bao
Gặp mẹ thân yêu như ngày nào
Đón con trước cổng trường sơ học
Tay sẵn thẻ đường thơm mía lau

Lâu quá rồi sao mẹ không về
Con như cháo khét như cơm khê
Như sầu riêng rụng non ung thối
Chim chóc côn trùng đều chán chê

Một hôm đất khách bão tuyết tràn
Nửa mê nửa tỉnh nửa kinh hoàng
Vội vàng mẹ đến cho hơi ấm
Thơm ngát mộng lành hương bình an

Chưa kịp dâng trà chưa hầu cơm
Vô tình tuyết xóa hết dấu chơn
Mẹ theo nhang khói theo sương gió
Một giọt nắng vàng rơi trước sân...

MD 10/10/05 
LuânTâm
Thân tặng Trần Kiêu Bạc
(1) Khoảng 1946, lúc tôi mới độ 3 tuổi, một đêm cướp bắt ba mẹ tôi tra khảo tiền một cách dã man. Ba tôi chạy thoát, chúng đâm mẹ tôi nhiều vết thương, tưởng chết, chúng bỏ đi.
(2) Lúc tôi trọ học ở Mỹ Tho, bận ôn bài thi Tú Tài thì ở quê nhà mẹ tôi bị đau gan nặng biến chứng: tay chân lở lói, đau nhức vô cùng, gia đình định nhắn tôi về, mẹ tôi không cho vì sợ tôi đau khổ lo lắng, hỏng thi. Đến lúc thi đậu xong, trở về quê mới hay mẹ đau nặng, tôi vô cùng kinh hoàng, đau xót. Cũng may không phụ lòng hy sinh, thương yêu của Mẹ hiền !

(Trích trong TT"HƯƠNG ÁO", MinhThư xuất bản , MD,USA.2007, tr.41-46)

Thứ Hai, 21 tháng 3, 2016

RT23888 THƯƠNG ĐỨNG NHỚ NGỒI



THƯƠNG ĐỨNG NHỚ NGỒI

Khi cây buồn bỏ rừng rồi
Còn ai thương đứng nhớ ngồi bóng cây
Khi mây buồn bỏ gió xoay
Còn chân không biết vai gầy khói sương

Khi hoa buồn bỏ bướm thương
Còn câu thơ mộng thiên đường xót xa
Khi trăng buồn bỏ sao mà
Còn cầu vồng bóng quê nhà dấu yêu

Khi sông buồn bỏ đò chiều
Còn con nước mắt bao nhiêu mới vừa
Khi đò buồn bỏ bến xưa
Còn trông điểm hẹn đón đưa nhân tình

Khi nguồn buồn bỏ suối kinh
Còn đôi bờ đá rêu nhìn bóng ma
Khi môi buồn bỏ lời ca
Còn cung thương nhớ đền quà mình ru...

MD.03/21/16
LuânTâm

Chủ Nhật, 20 tháng 3, 2016

RT23887 KINH CẦU HỒN THIÊNG



KINH CẦU HỒN THIÊNG

Xuân sầu lệ đá gục đầu
Trăng tàn hoa tuyết chìm châu ròng ròng
Vì sao một cổ trăm tròng
Quê nghèo người khổ mòn gông kéo cày
Rừng vàng bể bạc cùi tay
Ác gian đảng cướp trổ tài đâm trâu
Bể sầu hứng giọt mưa ngâu
Trăng non hoa nở kinh cầu hồn thiêng...

MD.03/20/16
LuânTâm 

RT23886 ĐỨT RUỘT CHỊ TÔI





ĐỨT RUỘT CHỊ TÔI

Cảm thương cha yếu mẹ già
Đàn em thơ dại dột nhà cột xiêu
Vườn cà sớm vườn dâu chiều
Mắt quầng tóc rối hẩm hiu bóng bần

Chị nào biết mộng hồng xuân
Ngày qua ngày lại gót chân không buồn
Đạn bom nát mặt quê hương
Vì sao sông máu núi xương kinh hoàng

Người trai chữ nghĩa đầu làng
Thầm yêu trộm nhớ chị càng xót xa
Tủi thân bướm đau lòng hoa
Trầu cau chưa kịp tình ca chưa từng 

Mùa hè đỏ lửa thiêu xuân
Người ra chiến trận người thân hao gầy
Hung tin sét đánh một ngày
Trận vong nghĩa sĩ quan tài gò lau

Lệ khô không nén thương đau
Đêm buồn thao thức chiêm bao người về 
Lược gương hương lạnh tóc thề 
Âm thầm nhang khói vỗ về anh linh

Chữ duyên chữ nợ chữ tình
Chập chờn đom đóm bóng hình khói mây
Ngoài tươi vơi trong héo đầy
Dìu cha cõng mẹ em bay qua cầu

Bao nhiêu mai mối cau trầu
Chị đều từ chối bể dâu đoạn trường
Canh rau muống cà dầm tương
Cho tròn chữ hiếu yêu thương em khờ

Dầu khô bấc lụn bao giờ
Mẹ cha khuất núi em thơ nên người
Tại gia tu chị mồ côi
Khói nhang cha mẹ trọn đời hy sinh

Sức cùng lực tận một mình
Chị đi thanh thản yên bình hoa sen
Sinh ly tử biệt thân quen
Chị ơi đứt ruột bầy em cháu về ...

MD.12/14/13
LuânTâm