Người đi trời đất cũng đau
Gió mưa mờ mịt lối vào hư không
Biết ai mà gửi chuyện lòng

Người đi trời đất cũng đau
Gió mưa mờ mịt lối vào hư không
Biết ai mà gửi chuyện lòng

NGƠ NGẨN
DẤU BUỒN
Chim con lông rụng mẹ đau
Nắng chưa vàng cánh gió cao hết hồn
Cành nghiêng bóng đậu cô đơn
Buồm căng dây lạnh kéo đờn nổi trôi
Xanh trời trắng hạc chia phôi
Mềm mây ốm gió mồ côi bay nhà
Tình ru chăn cỏ gối hoa
Chơi vơi biển cạn nhạt nhoà rừng sâu
Vườn xưa thèm nắng mai sau
Xương tan thịt nát tình trào quê hương
Son môi che lạnh dấu thương
Sóng sầu lưu lạc đoạn trường dấu yêu
Ăn trưa uống tối cũng liều
Bơi hương lặn sắc chợ chiều mộng du
Giường trăng thao thức dáng thu
Núi rừng khát nước sương mù đón đưa
Mê hương râu bướm vẽ bùa
No da đói thịt mắt trưa hẹn hò
Ỡm ờ áo tắm thăm dò
Gối chăn nổi loạn lần mò đường mê
Về nhớ đi đi nhớ về
Da trời chân đất ủ ê bảy màu
Lững lờ lưng trắng mài râu
Nuôi chim dưỡng trứng bạc đầu xanh môi
Đói thương đứng khát nhớ ngồi
Nắng chờ mưa đợi bóng trôi mộng hồng
Ngậm sương lúa trổ đòng đòng
Lấp sông mất nước đau lòng phù sa
Lối cò trắng lụa tình ca
Khói lên mây xuống trăng hoa chập chờn
Bến buồn thuyền rã keo sơn
Bỗng đau muối xát tân hôn vẫy chào
Nửa đêm khát sữa chiêm bao
Trôi sông lạc chợ làm sao ẵm bồng
Lỡ làng bến sắc bờ không
Vào ra khép mở đục trong thẹn thuồng
Hoa thương ngọc tiếc dấu buồn
Ngơ ngơ ngẩn ngẩn ven đường áo bay
Thắt lưng buộc bụng cau mày
So chân cát bụi tay dài níu trăng
Vui sông buồn suối ăn năn
Lệ mờ bóng rã dáng nằm thiên thu
Ngựa già móng lở mắt mù
Da khô chiến địa bạn thù dấu đau
Thẩn thờ núi tuyết rừng sao
Xác treo chớp biển hồn trao mưa nguồn.....
MD.10/23/06
LuânTâm
GIỌT BUỒN
THƠ NGÂY
Giữ một
chút buồn cho ngây thơ
Chút vui cho chớp mắt môi chờ
Chút thương cho lửa đêm đông hẹn
Chút nhớ cho chiêm bao ướt mơ
Mai mốt về quê hương chung bóng
Hay là lỗi hẹn bóng chìm tàu
Hay là trăng gió không sao ngóng
Hay là dâu bể bóng tình đau
Bến đò sương khói mây sân ga
Tóc bay áo bay bướm khô hoa
Tay than chân lửa lưng ong sữa
Hờn ghen đền dỗ ngọt ngọc ngà
Có xa mới biết gần yêu quý
Giây phút bên nhau hoa hồng ân
Vực mê tuyệt đỉnh hồng hủ hỉ
Ngai vàng cũng đổi cho chung thân
Cùng vui cùng sướng cùng cười khóc
Cùng khổ cùng đau cùng đắng cay
Cùng ngọt cùng thơm cùng kết tóc
Cùng đèn cùng sách cùng đầu thai...
MD.09/04/12
LuânTâm
GIỌT NẮNG CHIỀU ĐÔNG
Em đi trời đất cũng buồn
Sao rơi lối cũ đường thương đoạ đày
Lòng đau tay lạnh hôn tay
Vườn không nhà trống tháng ngày lạ quen
Đẹp chi trời hờn đất
ghen
Tình chi mới gặp chong đèn tương tư
Bao lần đưa nắng đón mưa
Chỉ mong nhặt chút hương thưà làm thơ
Áo dài bướm trắng nhởn
nhơ
Ru hồn điên đảo cuối bờ cô đơn
Cười chi nghiêng ngửa Sài gòn
Nói chi ngon ngọt sắt son trọn đời
Bóng tình đom đóm chơi
vơi
Nghìn năm sương khói nổi trôi đau lòng
Trời xanh thêm nhớ mắt trong
Trời hồng thêm nhớ má hồng môi quen
Giận nhiều sao không
thể quên
Ngày nào còn được ngồi bên chung bài
Run tay mơ trắng mộng say
Đất nghiêng trời ngả tóc mai ăn thề
Còn đâu hương nhớ hôn
mê
Em đi gió đói vỗ về bể sông
Bèo tan bọt rã hư không
Anh như giọt nắng chiều đông trễ
đò...
MD.09/07/02
LuânTâm
NƯỚC CHẢY ĐÁ MÒN
Người đi bắt bóng sương mù mắt
Áo gió tóc mây trắng chiêm bao
Ta về nhặt nắng vàng chưa tắt
Còn tưởng xuân hồng mình có nhau
Trong vết bụi mờ chờ sung rụng
Rừng gươm hoa lạc nát ngọc tình
Chôn nhau núi lở đau cắt rún
Đom đóm chập chờn vờn chân kinh
Chèo chống hụt hơi bơi ngao ngán
Hoa tàn bướm rã xác ve sầu
Dấu chân du mục đồng không nản
Hay dấu yêu buồn cười nông sâu
Viễn du không mộng lòng suối cạn
Rong rêu hấp hối tội tình hoài
Vàng phai đá nát trần ai oán
Nước chảy đá mòn còn bóng bay...
MD.05/23/14
LuânTâm
NƯẢ MẢNH HỒN ĐAU
Nưả mảnh hồn đau thương gửi thơ
Mai sau còn lại bóng mực mờ
Hay là tro bụi như thân xác
Mồ hoang mả lạn cỏ cháy khô
Tiếng khóc đầu đời tiếng thở than
Trăm năm đã lạnh đứt dây đàn
Gió trăng nào nhớ lời chăn gối
Cũng quá muộn rồi tim đã tan
Những nỗi oan khiên nỗi nhục nhằn
Mịt mờ giông bão đói ăn năn
Bao nhiêu gian ác bao tội lỗi
Chẳng lẽ chôn luôn bóng công bằng
Có cha có mẹ có đất trời
Không cùng thân phận cũng kiếp người
Sao đành đày đoạ sao say máu
Hơn lũ hùm beo báo hại đời
Đạo đức tàn theo lá cuối thu
Hiền nhân khuất bóng cõi mịt mù
Chỉ còn trơ trọi người muôn mặt
Thật giả khó phân đường nào tu
Hỏi gốc đa già hỏi đình làng
Trăng bao nhiêu tuổi vẫn lang thang
Qua bao chinh chiến hờn vong quốc
Còn nặng kiếp sầu tủi khăn tang
Có những đường đi mưa bụi nhoà
Không còn hoa nắng không mưa hoa
Không chim vui hót ve sầu khóc
Lá cỏ dật dờ đưa bóng ma
Có những muà đông không lạnh nhiều
Mà lòng nước đá tim hoang liêu
Như đêm sa mạc ngày tận thế
Mất hết quê nhà hết hương yêu
Có những muà hè không nắng thơm
Không làn khói ấm quyện mái rơm
Không còn hoa bưởi hoa cau nữa
Chỉ có gốc trầu già trống trơn
Có những muà xuân không mai vàng
Không câu đối đỏ không khói nhang
Ông bà về khóc thương con cháu
Lệ không còn đủ nhỏ hai hàng
Những bước thăng trầm bước nhục vinh
Không lỗi tại ai không tại mình
Chỉ là oan nghiệt từ muôn kiếp
Còn biết tìm đâu bóng yêu tin
Bèo bọt lênh đênh nhớ rong rêu
Qua bao nắng sớm bao mưa chiều
Vô cùng vô tận không hình bóng
Chỉ có mơ hồ tưởng ai kêu
Mình gọi mình thôi có gì đâu
Bóng chiều tạ lỗi với sông sâu
Đò ngang đã đắm đêm lưu lạc
Nước vẫn vô tình vẫn trôi mau
Ngẩn ngơ bao tháng đợi năm chờ
Bóng hồng không trở về thơm mơ
Ta đi vào cõi không mưa gió
Chỉ có trăng sao khói sương mờ....
MD.03/012/03
LuânTâm