
Chủ Nhật, 24 tháng 3, 2024
RT 2224116 CHƠI VƠI
CHƠI VƠI
Trả ngày giọt mưa phù sinh
Trả đêm giọt nắng chung tình viễn vông
Trả đời giọt lệ hư không
Trả ta giọt máu trôi sông vô thường
Nuôi rong ruộng dưỡng rêu vườn
Gió nghiêng vành nón mưa thương che mình
Tàn chiều lỡ bước ăn xin
Cánh cò cánh én khói nhìn chân mây
Lỡ phu lỡ thợ lỡ thầy
Lỡ quê lỡ tỉnh lỡ tây lỡ tàu
Lỡ kiếp trước lỡ kiếp sau
Lỡ tái sinh lỡ chôn nhau đoạn trường
Đạn cày bom xới quê hương
Trôi sông lạc chợ tha phương trầm mình
Kinh đâu còn để cầu kinh
Vòng vo đóng cửa cực hình chân không
Con đi mẹ khóc đào sông
Nghiêng đồng đất khóc bão ngông sập trời
Ngày đen đêm trắng chơi vơi
Cùng đường níu bóng ma trơi cua còng
Gối rơm ở lỗ ăn lông
Sâu đen bọ đỏ lộn sòng hư danh
Suối khô sông cạn cũng đành
Treo giò rút ruột chim xanh bướm vàng
Bò già khóc gãy xe tang
Trâu què sợ muỗi đầu hàng thương đau
Râu dế nhũi cánh cào cào
Bay cao bay thấp xé rào
tha ma
Chập chờn yểu điệu thướt tha
Lênh đênh bồng ẵm ta bà chiêm bao
Xưa người đốt đuốc tiêu dao
Nay ta đèn tắt bới đào tuổi thơ
Mưa thương dại nắng nhớ khờ
Tương cà dỗ ngọt muối chờ trăng sao
Mềm lòng trắng cháo xanh rau
Mềm môi khế ngọt mía lau dấu phèn
Mẹ về tay ấm hơi quen
Chong đèn bắt muỗi mưa đêm thở dài
Bàng hoàng hương áo khói bay
Mẹ đi gửi nắng hôn dài tóc con
Hồn bếntre phách sàigòn
Vườn không nhà trống nước non gục đầu...
MD.02/24/08
LuânTâm
RT 2224115 BỖNG HOANG VU
BỖNG HOANG VU
Lòng bỗng hoang vu như rừng hoang
Hoa xuân chưa nở đã vội tan
Sao chưa le lói đà vụt tắt
Xe cưới bỗng hoá thành xe tang
Thể xác dẫu còn hồn đã đi
Cho nên lơ láo chẳng biết gì
Đêm ngày ngơ ngác tìm hoa rụng
Ôm chặt vào lòng đở mê si
Chẳng lẽ điên khùng thật rồi sao
Người xưa còn lại dáng hoa đào
Thương cây nhớ cội chim tìm tổ
Còn chiếc lá non cũng hết màu
Ai gây tang tóc khói bụi mờ
Bao nhiêu người chết bụi chết bờ
Khóc than ai thấu ai thương xót
Vợ hiền đứt ruột tội con thơ
Trại tù trại lính trại thương binh
Nằm cạnh nghĩa trang chẳng dám nhìn
Kên kên quà quạ tìm xương cốt
Cây cỏ điêu tàn gió hải kinh
Bóng đóm hay hồn ma hiện về
Kêu oan đòi nợ máu dầm dề
Đường làng phố thị tan thành máu
Mê muội điên cuồng vẫn cứ mê
Đời sống mong manh như chỉ mành
Một cơn gió nhẹ cũng tan nhanh
Sợ người xa lạ người quen biết
Sợ cả mưa dầm cả nắng hanh
Đã biết phù du biết lỡ làng
Chưa mừng đã tủi hợp rồi tan
Đường tu mờ mịt không chừa lối
Cũng cố lần đi kẻo muộn màng…
MD 03/16/03
LuânTâm
RT 2224114 CUỐI ĐƯỜNG SAY
CUỐI ĐƯỜNG SAY
Bốn mùa mòn mỏi si tình
Trăm năm nghi hoặc chuyện mình chuyện ta
Hỏi lòng lòng bỗng xót xa
Hỏi thân thân bỗng chan hòa đau thương
Đường lên đỉnh núi đoạn trường
Nghe hơi băng giá tha hương não nề
Nhà xưa vườn cũ trăng thề
Chỉ còn một chút tình quê ngậm ngùi
Miếng cơm ngược manh áo xuôi
Tóc xanh tóc bạc mây trôi lỡ làng
Mộng đầu mộng cuối lang thang
Mịt mờ khói lửa điêu tàn mắt sâu
Trầu buồn còn có thân cau
Mình buồn chỉ có một màu hư không
Ngày nào đuổi bướm tắm sông
Ngây thơ chưa biết môi hồng mắt xanh
Bây giờ thức trắng năm canh
Trăng tàn chưa thấy sao băng gửi lời
“Gió đưa cây cảo về trời
Rau răm ở lại chiụ lời đắng cay”! (1)
Cuối đường say vẫn trắng tay
Kể như một cánh chim bay lạc đường
Lòng đau trăm nhớ ngàn thương
Còn chăng một chút gió sương muộn màng
Không còn đò dọc đò ngang
Nước trong nước đục hoang mang trễ đò
Mịt mờ sông nhỏ sóng to
Giữa dòng chết đuối cánh cò bình yên
Tìm đâu mắt phật áo tiên
Tìm đâu cỏ nội hoa hiền đơn sơ
Không phải thực không phải mơ
Hay là kiếp trước còn chờ kiếp sau
Lá non sao vội phai màu
Mênh mông gió bụi lòng đau nát lòng
Còn bao lận đận long đong
Còn bao giông bão mênh mông đợi chờ
Thuyền tình không ghé bến mơ
Thuyền sầu không bến không bờ mòn gông
Ngẩn ngơ theo hạt bụi hồng
Trở về quê cũ chờ mong cội nguồn....
MD 01/22/04(Mùng một Tết Giáp Thân)
LuânTâm
RT 2224113 THƯƠNG NGHÌN KIẾP SAU
THƯƠNG NGHÌN KIẾP SAU
Bây giờ đất đã xa trời
Tiên không trở lại chỗ ngồi bơ vơ
Áo tiên hương nhớ thẫn thờ
Tình tiên nghìn kiếp còn chờ hôn mê
Mi sầu khép lỗi hẹn thề
Mây bay gió thoảng đi về hư vô
Trăng theo chân bước tình cờ
Lá rơi áo ngủ phơi bờ cỏ non
Thương bến tre nhớ saigòn
Màu môi màu mắt màu son hôm nào
Mưa buồn nhớ chuyện trầu cau
Cau không còn trái trầu đau héo tàn
Tình không bến đậu lang
thang
Con đò tức tửi sang ngang bao giờ
Nắng tàn cánh bướm xác xơ
Non cao biển rộng mấy bờ biệt ly
Không kẻ ờ không người đi
Chỉ còn sỏi đá anh rì dấu rêu
Rừng hoang suối cạn bóng chiều
Quê hương sương khói bao nhiêu lệ nhòa
Ngỡ ngàng trăng úa xót xa
Như tiên như mộng như ma như hình
Tiếng buồn đứt ruột van xin
Ngọt lời trăng mật thương ngìn kiếp sau...
MD 11/04/05
LuânTâm
Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2024
RT 2224112 HÔN BÓNG THIÊN THU
HÔN BÓNG THIÊN THU
Về người mộng bóng tình thơ
Về ta hôn bóng tình cờ thiên thu
Về em ru bóng tương tư
Về anh đón bóng sương mù đau thương
Về mây trôi bóng tha hương
Về nắng cười bóng tơ vương chiều tàn
Về mưa khóc bóng xe tang
Về trăng soi bóng dã tràng gót em
Về sao thương bóng lưng mềm
Về rừng hôn bóng xin thêm hương tình
Về núi treo bóng phù sinh
Về sông tắm bóng cầu kinh vô bờ
Về vườn giỡn bóng ngây thơ
Về đồng ăn bóng xác xơ cua còng
Về ngày khô bóng biển sông
Về đêm ướt bóng chân không lạnh giường
Về nhà khoe bóng văn chương
Về quê nhớ bóng sân trường chiêm bao
Về tình níu bóng trầu cau
Về yêu dấu bóng lệ trào môi son
Về ghen đứt bóng cô đơn
Về trời thèm bóng giận hờn hư vô
Về đất đào bóng cỏ khô
Về nước đục bóng béo cò hát rong
Về lửa mê bóng vợ chồng
Về gió đùa bóng bụi hồng chôn nhau...
MD.04/25/08
LuânTâm
RT 2224111 HỒN QUÊ NGHẸN NGÀO
HỒN
QUÊ NGHẸN NGÀO
Mưa dầm gió bấc đau quê
Thương cha nhớ mẹ nồi kê bóng bần
Trần ai chung kiếp phong trần
Tay bồng tay bế thương dân đói nghèo
Xẻ cơm nhường áo hẩm hiu
Mưa dầu nắng lửa chín chiều mòn gông
Xuân về thu tủi sầu đông
Con thơ khát sữa ròng ròng đói bay
Buồn trôi vui nổi phồng tay
Mồi hôi nước mắt cuốc cày gió sương
Tình quê ơn ruộng nghĩa vườn
Hột cơm hột muối hột đường hột tiêu
Tên bay đạn lạc cũng liều
Chồng chèo vợ chống chắt chiu tương cà
Món ngon dâng cúng ông bà
Nhường con với mẹ còn ba ngậm cười
Đau lòng giọt nước chảy xuôi
Mái nhà ân nghĩa nghìn đời chở che
Sông bồi núi lở bóng đè
Nắng chiều sương sớm cầu tre gập ghềnh
Trèo đèo vượt bể bấp bênh
Đất lành chim đậu không quên hương thề
Ngày đêm rét mướt lê thê
Cha thương mẹ nhớ hồn quê nghẹn ngào…
MD.03/18/13
LuânTâm
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)