TAY CỎ CHÂN RÊU![]()
Phải đâu khóc mướn thương vay nợ
Mà thương người chết khóc người đi
Nhìn lại phù du trong chớp mắt
Giật mình tay với gió sương ghì
Cành cong tưởng ná chim di khói
Thập loại chúng sinh sống cô hồn
Lang thang vất vưởng đau lạnh đói
Ta bà thế giới biển cô đơn
Rừng thiền chưa chín lòng suối cạn
Thương từng hạt cát trắng ngây thơ
Nhẹ nhàn thanh thản đi về đến
Bến nhớ thuyền trăng sao mai chờ
Thú đau thương cũ không hò hẹn
Xuôi chống ngược chèo tình nghèo xuân
"Tri kỷ tương phùng thiên bôi thiểu"
Rượu môi men mắt bắc cầu thân
Ai đâu khóc mướn thương vay nợ
Ta thương người chết khóc ta đi
Nhìn trước nhìn sau phù du mộng
Giật mình tay cỏ chân rêu quỳ...
MD.11/26/13
LuânTâm
